Chương 5: Chúc mừng điện hạ bình an trở về

Đăng lúc 19:21 21/01/2026 8 3
Chương trước Chương tiếp
Linh Huyền nghĩ, khi đó kiếp trước nàng đã là tù nhân, Lâm Nhược Hàn không có lý do gì để nói dối nàng.

Thế nhưng, hiện tại hắn lại bước vào Thiên Điện…

“Ngươi có biết suốt sáu năm qua, phải chung sống dưới một mái nhà với kẻ mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh* xấu xí như ngươi, ta cảm thấy ghê tởm đến mức nào không? Ngươi có biết mỗi lần phải nói lời ngọt ngào với ngươi, ta muốn nôn mửa đến mức nào không? Ngươi có biết mỗi lần cùng ngươi xuất hiện trước mặt mọi người, ta cảm thấy nhục nhã ra sao không!”

Kiếp trước, tất cả mọi người đều cho rằng nàng cưỡng ép Lâm Nhược Hàn, bởi vì trước đó, tại yến tiệc mùa xuân, việc nàng say rượu và giằng co với Lâm Nhược Hàn đã khiến nàng hứng chịu vô số lời đàm tiếu. Tin đồn lan xa rằng nàng thèm muốn công tử số một Trường Minh Lâm Nhược Hàn đã lâu, đêm đó nàng trúng phải xuân dược chỉ là cái cớ, là do nàng say rượu mất kiểm soát, dùng thân phận công chúa ép buộc Lâm Nhược Hàn phải nghe theo, nàng chính là kẻ dâm đãng đê tiện, không biết liêm sỉ.

Đêm đó, giữa chốn đông người, nàng nhìn Lâm Nhược Hàn với vẻ uất ức đáng thương lại nhẫn nhịn, nàng đã thực sự tin rằng mình vì trúng xuân dược mà làm ô uế hắn. Trước mặt mọi người, nàng vừa cực kỳ nhục nhã lại vừa cảm thấy có lỗi với hắn, nên dù không phong danh phận phò mã chính thức, nàng vẫn đón hắn vào Thần Cung và ban cho hắn đãi ngộ của phò mã… Hóa ra là hắn tự mình dâng hiến để mong có được danh phận!

Còn công tử số một Trường Minh băng thanh ngọc khiết, phong hoa tuyệt đại* sao! Thật là một trò cười lớn cho thiên hạ!

(*) Băng thanh ngọc khiết, phong hoa tuyệt đại: người đẹp tuyệt trần, tâm hồn trong sáng, khí chất thanh cao, khiến người khác ngưỡng mộ.

Linh Huyền rút que diêm từ ống tay áo ra, cầm vò rượu mạnh đã chuẩn bị sẵn, thân hình lướt nhanh đến trước cửa Thiên Điện.

Bên trong điện, Lâm Nhược Hàn nhìn thấy một người đứng ngoài cửa, bóng đêm che phủ lấy nàng, hắn sợ hãi nhưng không nhìn rõ. Ngay sau đó, hắn thấy nàng ném thứ trong tay vào trong điện, rồi chiếc que diêm được ném xuống đất, ngọn lửa lập tức bốc lên ngùn ngụt. Rầm một tiếng, cửa điện bị đóng chặt!

Trong lòng Lâm Nhược Hàn lập tức hoảng loạn tột độ, lửa lớn tàn phá khắp Thiên Điện, hắn liều mạng xông về phía cửa điện, từng xà nhà bị thiêu rụi rơi xuống từng khối một.

“Cứu mạng!”

“Cứu mạng!”

Linh Huyền nhìn ánh lửa của Thiên Điện càng lúc càng lớn, Lâm Nhược Hàn bắt đầu la hét cầu cứu bên trong, đôi mắt trong trẻo của nàng thoáng hiện lên chút ý cười.

Nàng chọn một con đường nhỏ định quay về yến tiệc, chợt nhìn thấy quốc sư Kỳ Uyên trong bụi hoa tường vi phía trước.

Nam nhân khoác trên mình bộ đạo bào trắng như tuyết, dưới ánh đèn lồng lay động, gương mặt y đẹp tựa tranh vẽ, dung mạo thanh tuấn thoát tục vô cùng.

Dù là bao nhiêu lần, mỗi khi Linh Huyền nhìn Kỳ Uyên đều có cảm giác như đang nhìn một thần minh*.

(*) Thần minh: thần linh.

Thần minh lạnh lùng cao quý không thể với tới. Kiếp trước, vì dung mạo xấu xí, số mệnh hung tàn mà Linh Huyền luôn tự ti đến mức không thể không trốn tránh trước mặt y, dù là thầy trò, nàng cũng luôn đứng cách y một khoảng rất xa.

Nhưng hiện tại, khi y đứng trước mặt nàng, vẻ mặt nàng lại càng thêm lạnh nhạt.

Kiếp trước, nàng đã thầm yêu Kỳ Uyên nhiều năm mà không biết trời cao đất dày, bí mật này sau đó trở thành điểm yếu để người khác công kích nàng.

Loại chuyện tình yêu này đối với nàng mà nói, chỉ là một gánh nặng.

Kỳ Uyên đương nhiên rất tốt, từ nhỏ đã là thần đồng, nổi danh từ sớm, mới mười lăm tuổi đã trở thành quốc sư của Trường Minh, là thủ lĩnh của phái thanh lưu trong triều, được hoàng đế vô cùng trọng dụng.

Nhưng dù y có cao thượng đến mức nào, Linh Huyền cũng không thể để mình trong cả hai kiếp đều hạ mình trước mặt y, tự ti mặc cảm nữa.

“Tiên sinh.”

Linh Huyền tiến lên hành lễ với y.

Kỳ Uyên nhìn nữ nhân trước mặt, ánh mắt ôn hòa mà xa cách.

“Chúc mừng điện hạ bình an trở về.”

Linh Huyền có chút kinh ngạc, sau đó nhớ ra lúc này nàng vừa thắng lớn trở về kinh thành từ Bắc Cảnh.

“Tiên sinh đến đây làm gì?” Linh Huyền hỏi y.

Kỳ Uyên nhìn nàng, nói: “Rơi mất một thứ, qua đây tìm một chút.”

“Tiên sinh muốn tìm vật gì? Đệ tử cho vài cung nhân đến tìm giúp tiên sinh nhé?”

“Không cần.” Kỳ Uyên nói với Linh Huyền: “Vi thần đã tìm thấy rồi.”

Linh Huyền gật đầu, gương mặt nàng cũng xa cách mà lạnh nhạt.

“Rời chỗ đã lâu, đệ tử xin phép trở về trước.”

“Công chúa!”

“Công chúa!”

Tích Nguyệt chạy về phía nàng.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    10 giờ trước