Chương 16: Sao hoàng tỷ lại đột nhiên trở nên thế này

Đăng lúc 23:44 21/01/2026 7 3
Chương trước Chương tiếp
Linh Huyền quay người lại, nhìn thấy Vân Tu Cẩn và thái giám Lý Hiền bên cạnh hắn.

Vân Tu Cẩn nhận lấy hộp gấm đang được thái giám cầm bằng hai tay, bước đến trước mặt Linh Huyền.

“Tu Cẩn chúc mừng hoàng tỷ đã cập kê.”

“Đây là quà cập kê mà Tu Cẩn chuẩn bị cho hoàng tỷ, hy vọng hoàng tỷ sẽ thích.”

“Giờ đây hoàng tỷ phục hồi dung mạo, khiến mọi người kinh ngạc, Tu Cẩn thật sự rất mừng cho hoàng tỷ.”

Linh Huyền nhìn thiếu niên trước mặt, hắn có hàng mi thanh tú, đôi mắt sáng trong, môi hồng răng trắng, khi cười lên càng lộ rõ vẻ ngoan ngoãn hiền lành, tạo cảm giác ngây thơ vô tội. Nhưng kiếp trước, chính thiếu niên trông có vẻ ngoan ngoãn hiền lành vô hại này đã giáng cho nàng một đòn chí mạng khi công lao của nàng quá lớn, uy hiếp đến ngôi vua.

Vân Tu Cẩn nhìn cận cảnh thiếu nữ trước mặt. Sau khi phục hồi dung mạo, khuôn mặt của nàng trong trẻo và cao quý đến tột cùng. Khi nàng ngước mắt lên, sự lạnh lùng giữa hai hàng lông mày khiến tim hắn thắt lại.

“Đây là cái gì?” Linh Huyền nhìn hộp quà mà Vân Tu Cẩn đang cầm bằng hai tay, giọng nói lạnh nhạt.

Vân Tu Cẩn thấy sự lạnh nhạt của Linh Huyền, trên mặt bắt đầu lộ ra vẻ uất ức, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời mở hộp quà ra, rồi ngẩng đầu nhìn Linh Huyền, vừa uất ức lại vừa mong đợi.

“Là một bộ váy áo vũ trù tay rộng*.”

(*) váy có nhiều nếp gấp.

Bộ y phục màu trắng trong hộp quà lấp lánh rực rỡ dưới ánh mặt trời, trông vô cùng hoa lệ.

“Công chúa Linh Huyền, bộ y phục này được làm từ vải lụa giao nhân ở Nam Hải, vải lụa giao nhân hiếm có, thái tử điện hạ đã chuẩn bị rất lâu để làm món quà cập kê này cho công chúa Linh Huyền, chỉ riêng thợ cắt may và thêu thùa đã dùng đến hàng chục người làm hơn hai tháng mới kịp hoàn thành.” Thái giám Lý Hiền bên cạnh Vân Tu Cẩn nói.

“Chỉ cần hoàng tỷ thích, Tu Cẩn đã thấy vui rồi, hoàng tỷ có muốn thử ngay bây giờ không?”

Thiếu niên với vẻ ngoài ngoan ngoãn đầy mong đợi, cười lên thuần khiết mà lương thiện. Dù là kiếp trước hay trước đây, Vân Tu Cẩn đối xử với nàng luôn khác biệt so với người khác. Sở dĩ Linh Huyền dùng cả tính mạng để bảo vệ hắn, cũng là vì hắn dường như chưa bao giờ xem nàng là quái vật, mà chỉ xem nàng là hoàng tỷ.

Chỉ là do hắn giả vờ quá giống, kiếp trước cho đến lúc chết, Linh Huyền vẫn xem hắn là người thân thiết nhất của mình.

“Hoàng tỷ?” Vân Tu Cẩn nhìn ánh mắt xa lạ chưa từng có của thiếu nữ ở trước mắt, hắn bỗng cảm thấy hơi hoảng loạn.

“Ta không thích mặc quần áo màu trắng, đối với một người phần lớn thời gian ở trong quân doanh và chiến trường thì cũng không phù hợp.” Linh Huyền nói.

“Công chúa Linh Huyền, đây là tấm lòng của thái tử điện hạ, sao người có thể…”

“Câm miệng!”

Nghe thái tử điện hạ lên tiếng quát mắng, Lý Hiền bèn im bặt.

“Hoàng tỷ không thích màu trắng sao?” Trên mặt Vân Tu Cẩn bắt đầu tỏ vẻ không được tự nhiên: “Ban đầu Tu Cẩn cứ tưởng hoàng tỷ sẽ rất thích.”

“Vậy hoàng tỷ thích kiểu váy áo nào? Sau này Tu Cẩn lại sai thợ may trong cung gấp rút may cho hoàng tỷ được không?”

“Không cần, thái tử điện hạ.” Linh Huyền lạnh giọng: “Lễ cập kê đã kết thúc, ta còn phải đến quân doanh. Thần Cung đơn sơ, hiện tại cũng không có nhiều nô tỳ hầu hạ, sẽ không thể chiêu đãi thái tử điện hạ nữa, thái tử điện hạ tự mình rời đi đi.”

“Hoàng tỷ!”

Vân Tu Cẩn thấy Linh Huyền định bỏ đi, bèn túm lấy cổ tay nàng, nhưng sức lực của hắn không địch lại Linh Huyền, bị nàng hất mạnh ra, lảo đảo lùi lại mấy bước, hộp quà trên tay rơi xuống đất, nếu không phải Lý Hiền vội vàng đỡ lấy, hắn đã ngã lăn ra đất rồi.

“Đừng đụng vào ta!”

“Sao hoàng tỷ lại đột nhiên trở nên thế này!”

“Có phải là vì chuyện Ngưng Thúy lần trước không? Hoàng tỷ nghi ngờ độc trong thuốc trị thương là do mẫu hậu sai khiến Ngưng Thúy hạ độc, nên cũng nghi ngờ cả Tu Cẩn phải không? Cho nên trong khoảng thời gian này dù Tu Cẩn có đến tìm hoàng tỷ nhiều lần, hoàng tỷ cũng đều tránh mặt không gặp!”

“Nhưng Tu Cẩn không hề biết gì cả, nếu không phải vì hoàng tỷ cố ý xa lánh thời gian qua, ta đã sai người đi dò hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, Tu Cẩn căn bản sẽ không biết vì sao hoàng tỷ lại đột nhiên lạnh nhạt với ta như vậy!”

“Hoàng tỷ.”

Vân Tu Cẩn dùng hai tay kéo lấy tay áo Linh Huyền, hắn sở hữu đôi mắt nai ngây thơ vô tội, khi long lanh nước mắt thì càng trở nên yếu ớt đáng thương.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    10 giờ trước