Chương 17: Sự thay đổi của nàng quá lớn

Đăng lúc 23:44 21/01/2026 6 3
Chương trước Chương tiếp
“Mẫu hậu là mẹ ruột của hoàng tỷ, ta là hoàng đệ ruột của hoàng tỷ, ta và mẫu hậu là những người thân thiết nhất với hoàng tỷ, không thể nào làm hại hoàng tỷ được, chuyện của Ngưng Thúy chắc chắn có hiểu lầm gì đó!”

Một sức gió từ cú đánh, Linh Huyền đẩy Vân Tu Cẩn văng ra xa mấy thước, Vân Tu Cẩn ngã xuống đất, nhìn nàng với vẻ mặt kinh ngạc và sợ hãi.

Linh Huyền nhìn thiếu niên đang nằm trên mặt đất, ánh mắt lạnh lùng và khinh bạc, nói: “Thái tử điện hạ và hoàng hậu quả thực thừa hưởng tài diễn xuất y như nhau.”

Nói xong, nàng lập tức rời đi.

Phía sau nàng, Vân Tu Cẩn đang nằm trên mặt đất, mười ngón tay cấu chặt xuống nền đất, gương mặt đầy u ám.

Rõ ràng trước đây hắn chỉ cần giả vờ đáng thương nũng nịu một chút, bất kể mẫu hậu làm gì nàng cũng sẽ tha thứ cho hắn. Nhưng hiện tại, hoàng tỷ rõ ràng đã cảnh giác với hắn!

Mẫu hậu nói đúng, người không vì mình, trời tru đất diệt. Linh Huyền từ chiến trường Bắc Cảnh khải hoàn trở về, được phụ hoàng phong làm Chiến Thần Tướng Quân, nay lại phục hồi dung mạo, không còn xấu xí nữa. Các hoàng tử khác chắc chắn đang có ý muốn lôi kéo, Vân Tu Cẩn cứ ngỡ hắn rất quan trọng với nàng, nhưng giờ xem ra, cũng không quan trọng lắm!

Hoàng tỷ, rõ ràng người từng nói sẽ bảo vệ ta, giờ người cũng muốn giả nhân giả nghĩa phản bội ta sao?

Ta tuyệt đối không cho phép!

Lý Hiền đỡ Vân Tu Cẩn đứng dậy, giận dữ nói: “Thái tử điện hạ, công chúa Linh Huyền thật sự quá đáng lắm! Điện hạ đã tốn bao nhiêu tâm huyết vì bộ váy áo vũ trù tay rộng đó, nàng chẳng những không cảm kích, mà còn làm điện hạ bị thương. Điện hạ, người không sao chứ?”

Vân Tu Cẩn nhìn bộ váy áo vũ trù tay rộng bị Linh Huyền đánh rơi trên đất, lạnh giọng: “Nhặt lên!”

“Dạ.”

Không thích váy áo màu trắng sao?

Vân Tu Cẩn nhớ đến yến tiệc Mùa Xuân nửa năm trước, Linh Huyền say rượu rồi níu kéo nam tử áo trắng kia, cùng với tin đồn gần đây ở kinh thành về bức tranh vẽ bóng lưng nam tử áo trắng mà nàng cất giấu…

Công tử số một Trường Minh Lâm Nhược Hàn…

“Nửa tháng trước, ở yến tiệc Trăm Hoa trong hoàng cung có một Thiên Điện bị cháy, nghe nói Lâm Nhược Hàn bị thương trong đó, hiện giờ hắn thế nào rồi?” Vân Tu Cẩn hỏi Lý Hiền.

Lý Hiền suy nghĩ một chút, rồi cúi người, nói: “Nô tài sẽ đi điều tra ngay.”



Bên cạnh rừng trúc, Đỗ Phi Vũ thấy Linh Huyền đã rời khỏi vườn hoa, quạt chiếc quạt xếp trong tay, nhìn về phía quốc sư Kỳ Uyên bên cạnh.

“Trong hoàng cung, tình cảm giữa công chúa Linh Huyền và thái tử Vân Tu Cẩn không phải vẫn luôn sâu đậm sao? Vừa rồi rốt cuộc là chuyện gì, ta lại thấy Chiến Thần Tướng Quân trực tiếp đẩy ngã thái tử điện hạ yếu ớt không thể tự lo liệu của chúng ta xuống đất?”

Đỗ Phi Vũ vừa nói vừa đặt chiếc quạt xếp lên mũi mình, Kỳ Uyên cao hơn hắn rất nhiều, khí thế uy hiếp từ trên xuống dưới, mang theo sự lạnh lẽo tột độ.

Rừng trúc nơi hai người đứng cách vườn hoa một quãng, nên hoàn toàn không nghe được, nhưng lại thấy Linh Huyền vừa rồi đã nổi giận với Vân Tu Cẩn. Mà trước đó, Linh Huyền đã luôn che chở rất kỹ cho vị hoàng đệ này.

Kỳ Uyên nhìn bóng lưng thiếu nữ rời đi, vẻ mặt đầy phức tạp.

Sự thay đổi của Linh Huyền sau hai năm trở về từ Bắc Cảnh đúng là quá lớn.



Đông Cung.

Vân Tu Cẩn ngồi ở ghế chủ tọa, nhìn thiếu niên áo trắng đang quỳ dưới đất, ánh mắt phức tạp, giọng nói mang theo vẻ châm chọc đầy kiêu căng.

“Ai mà ngờ được công tử số một tài hoa hơn người, nổi tiếng lẫy lừng ở kinh thành này lại xuất thân từ chốn lầu xanh, là con trai của một kỹ nữ chứ.”

“Lâm Nhược Hàn, đó không phải tên thật của ngươi đúng không? Hoa danh* của ngươi ở Quan Lâu là gì?”

(*) Hoa danh: tên gọi chốn lầu xanh.

Vân Tu Cẩn đã điều tra ra rồi, cố ý hỏi như vậy chính là muốn sỉ nhục hắn!

Lâm Nhược Hàn quỳ dưới đất, hận thù trong mắt cuồn cuộn, nhưng khi ngẩng đầu lên vẫn giữ vẻ mặt ôn nhu như ngọc, không hề hèn mọn hay kiêu căng.

Vân Tu Cẩn nhìn dung mạo xinh đẹp của Lâm Nhược Hàn, nhất thời có chút hiểu rõ vì sao nhiều thiên kim quý tộc ở kinh thành lại say mê hắn như vậy, ngay cả hoàng tỷ có tính tình cô độc và cổ quái cũng âm thầm ngưỡng mộ hắn…
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    10 giờ trước