Chương 8: Kéo nàng ta đến Tuyên Chính Điện

Đăng lúc 19:21 21/01/2026 8 3
Chương trước Chương tiếp
Linh Huyền dẫn Tích Nguyệt trở về Lưu Quang Cung rồi đi thẳng đến chỗ Ngưng Thúy.

“Công chúa đã về.”

“Nô tỳ sẽ đi sắc thuốc cho công chúa ngay.”

“À, thuốc trị thương mà hoàng hậu nương nương đích thân làm cho công chúa sắp hết rồi, ngày mai nô tỳ sẽ đến Phượng Tê Cung lấy thêm về.”

“Cái này là…?”

Ngưng Thúy nhìn thấy Tích Nguyệt bước lên từ sau lưng Linh Huyền, trong tay bưng một bát thuốc, sắc mặt nàng ta kinh ngạc.

“Thuốc bản cung đã sắc xong rồi.”

Linh Huyền vẫy tay ra hiệu cho Tích Nguyệt, Tích Nguyệt bèn đưa bát thuốc cho Ngưng Thúy.

“Công chúa điện hạ ra lệnh cho ngươi uống hết bát thuốc này.”

“Công chúa.” Ngưng Thúy hoảng hốt: “Công chúa, đây là thuốc gì ạ? Nô tỳ không có bệnh!”

“Là thuốc trị thương mà ngươi đã sắc cho bản công chúa bấy lâu nay.”

“Nhưng thuốc này là do hoàng hậu nương nương đích thân làm cho công chúa, nô tỳ không bị thương, không dám uống.”

Linh Huyền trực tiếp quất chiếc roi trong tay vào chân Ngưng Thúy khiến nàng ta quỳ rạp xuống đất.

“Giờ thì bị thương rồi, có thể uống được rồi đấy. Tích Nguyệt, rót cho nàng ta uống.”

“Dạ.”

“Không, ưm…!”

Tích Nguyệt đổ thẳng bát thuốc đó vào miệng Ngưng Thúy.

“Công chúa.”

Lúc này, mấy thái giám bước vào, khiêng hai chiếc rương lớn đầy trang sức và châu báu, y phục lộng lẫy được tìm thấy trong phòng của Ngưng Thúy.

“Khởi bẩm công chúa, đây đều là những thứ được tìm thấy trong phòng của cô nương Ngưng Thúy.”

Ngưng Thúy nhìn những đồ vật bị lục soát, đôi mắt mở lớn, nàng ta không hiểu tại sao hôm nay công chúa lại làm ra chuyện này.

“Công chúa, người nghe nô tỳ giải thích, nô tỳ không có mấy thứ này, mấy thứ này không thể nào được tìm thấy trong phòng của nô tỳ, nhất định là có kẻ hãm hại nô tỳ!”

“Tích Nguyệt, là ngươi đúng không! Nhất định là ngươi! Chính ngươi đã ghen tị vì chức vụ của ta trong Lưu Quang Cung cao hơn ngươi, nên ngươi mới lén lút không phục tùng sự quản giáo của ta, hôm nay ngươi còn nghĩ ra cách độc ác hãm hại ta trước mặt công chúa, muốn công chúa đuổi ta ra khỏi Thần Cung để ngươi thay thế vị trí của ta!”

Tích Nguyệt nhìn Ngưng Thúy ngậm máu phun người thì vô cùng tức giận, thị vốn ăn nói vụng về, mà Ngưng Thúy lại là người do hoàng hậu điều đến chăm sóc cho công chúa, nên nhiều lần Ngưng Thúy đảo lộn trắng đen khiến thị bị công chúa quở trách.

“Công chúa, nô tỳ không có hãm hại nàng ta, rõ ràng là nàng ta đã trộm lấy đồ của công chúa.”

“Nô tỳ không có trộm đồ của công chúa, công chúa đừng tin lời ả tiện tì này, chính ả đã hãm hại nô tỳ, công chúa…”

Linh Huyền lại quất thêm một roi vào người Ngưng Thúy.

“Ngươi là cái thá gì mà lại dám mắng người bên cạnh bản công chúa!”

“Những năm qua, ngươi cậy thế hiếp người trong Lưu Quang Cung của bản cung, lại còn giấu giếm nhiều trang sức y phục lộng lẫy như vậy trong phòng, không biết còn tưởng ngươi mới là công chúa đấy.”

“Nô tỳ không dám, nô tỳ không dám, công chúa người nghe nô tỳ giải thích.”

“Bản công chúa không muốn nghe ngươi ngụy biện, nếu bây giờ ngươi có thể thành thật khai báo với bản cung tất cả những gì hoàng hậu đã sắp xếp để ngươi làm cho bản cung bấy lâu nay. Ví dụ như, khi nào thì bắt đầu cho thêm hai loại độc có thể hủy dung là cỏ chuông treo và tứ ly đan vào thuốc trị thương của bản cung, mỗi lần dùng liều lượng bao nhiêu, khoảng bao lâu thì độc tính sẽ phát tác, sau này bà ta còn định hạ độc ta thêm bao nhiêu lần nữa. Nếu ngươi khai ra, ta sẽ mở lòng khoan dung, tha cho ngươi một mạng, bằng không, ta sẽ giết ngươi với tội danh mưu hại chủ tử.”

“Công chúa đang nói gì vậy, hoàng hậu nương nương sao có thể mưu hại người, nô tỳ không hiểu gì hết, độc gì chứ, nô tỳ thực sự không biết!”

Linh Huyền bước đến, dùng chiếc roi trong tay móc vào cổ Ngưng Thúy, nhấc bổng nàng ta khỏi sàn nhà.

Nhìn nhau ở cự ly gần, Ngưng Thúy bị gương mặt đầy mụn mủ và đốm đỏ của thiếu nữ trước mặt dọa đến tê liệt ngôn ngữ.

“Chính là thứ thuốc mà ngươi sắc cho bản cung bao năm qua, chính là bát thuốc mà ngươi vừa uống đấy, ngươi không biết sao?”

“Những mụn mủ và đốm đỏ trên mặt ta rất xấu xí đúng không?”

“Ta cũng muốn xem xem mụn mủ và đốm đỏ tương tự mọc trên mặt người khác sẽ trông như thế nào.”

Vừa nãy, vì trong phòng bị tra ra nhiều trang sức, Ngưng Thúy suýt chút nữa đã quên hẳn đi bát thuốc vừa bị rót vào bụng, nàng ta lập tức đưa ngón tay vào miệng, muốn nôn hết bát thuốc đó ra.

Khoảng một canh giờ sau, Linh Huyền nhìn thấy mụn mủ và đốm đỏ bắt đầu trồi lên trên mặt Ngưng Thúy.

Ngưng Thúy bắt đầu dùng tay cào cấu mặt mình, mủ chảy ra trên mặt nàng ta.

Tích Nguyệt theo lệnh Linh Huyền, đã sắc bát thuốc đó với liều lượng gấp mười lần.

“Mặt của ta, mặt của ta…”

Linh Huyền đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn Ngưng Thúy đang bị thái giám ghìm chặt quỳ dưới đất, nói: “Bản cung đã nói với ngươi rồi, nếu ngươi có thể thành thật khai ra kẻ nào đã sai khiến ngươi, bản cung sẽ mở lòng khoan dung mà tha mạng cho ngươi, ngươi có muốn giữ mạng hay không, phải xem thái độ của ngươi trước ngự tiền.”

“Kéo nàng ta đến Tuyên Chính Điện!”



Khi thái giám tổng quản đến bẩm báo, hoàng đế và quốc sư Kỳ Uyên đang đánh cờ tại Thanh Tâm Điện.

Hoàng đế kinh ngạc giận dữ, còn quốc sư Kỳ Uyên thì ngồi ngay ngắn trước bàn, khẽ nhíu mày, sau khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, y cùng hoàng đế tiến thẳng đến Tuyên Chính Điện.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    10 giờ trước