Chương 7: Sự thật về dung mạo xấu xí

Đăng lúc 19:21 21/01/2026 8 3
Chương trước Chương tiếp
Bên ngoài cung.

Linh Huyền che mặt bước xuống từ cỗ xe ngựa, đi vào một hiệu thuốc, Tích Nguyệt đi theo sau nàng.

Thiếu niên ngồi sau quầy thuốc, mặc áo xanh, tóc búi bằng trâm gỗ, dung mạo tuấn tú tao nhã.

Tích Nguyệt đi theo Linh Huyền vào, thị không ngờ ở nơi hẻo lánh của kinh thành này lại có một thiếu niên tuấn tú tao nhã đến vậy, vẻ ngoài trong sáng như ngọc nơi suối nguồn, phong thái thoáng đãng như gió dưới tùng xanh, giọng nói trong trẻo mà ôn hòa.

“Thứ thuốc này đúng là có tác dụng trị ngoại thương, nhưng tệ hại là, bên trong có thêm cỏ chuông treo và tứ ly đan, hai vị thuốc này nếu dùng riêng thì không có vấn đề gì, nhưng khi kết hợp lại với nhau cùng với một vài loại thuốc khác sẽ sinh ra độc tính, nếu dùng trong thời gian dài, nó sẽ kích thích da mọc ra mụn mủ và đốm đỏ, đồng thời còn ảnh hưởng đến hình thể, khiến thân thể trông sưng vù và mập mạp.”

Thiếu niên áo xanh nhìn cô nương che mặt trước mắt, khẽ nhíu mày.

“Kẻ nào có thể nghĩ ra được chiêu trò độc ác như vậy để đối phó với người khác, thật sự là bỉ ổi.”

Linh Huyền đã hiểu rõ tình hình, đặt một thỏi vàng lên quầy.

“Chuyện này, Cố đại phu tốt nhất đừng nên tiết lộ nửa lời ra ngoài, không có lợi gì cho ngươi đâu.”

“Ngươi biết ta họ Cố?” Cố Thanh Y ngạc nhiên, nếu nhìn kỹ thì gương mặt tuấn mỹ cũng có chút không tự nhiên: “Ta, chỉ là trước đây hình như ta chưa từng thấy ngươi đến quầy thuốc của ta khám bệnh.”

Linh Huyền nhìn hắn. Kiếp trước, kinh thành từng bùng phát một trận đại dịch, lúc đó tân đế Vân Tu Cẩn vừa mới đăng cơ không lâu, có lời đồn là tân đế bất nhân nên trời mới nảy sinh dị tượng mà có dịch bệnh, khi Linh Huyền cứu chữa cho dân chúng cũng bị nhiễm bệnh. Năm đó, Cố Thanh Y vác hòm thuốc đến Thần Cung tự tiến cử, chữa khỏi dịch bệnh cho Linh Huyền, đồng thời cũng chữa khỏi cho dân chúng ở kinh thành.

Sau đó Linh Huyền ban cho hắn quan chức, nhưng hắn không nhận, nói là quen làm lang băm, không muốn bị quan chức ràng buộc. Linh Huyền bèn để hắn đi, hiệu thuốc vô danh của hắn cũng hẻo lánh đơn sơ giống hệt kiếp trước.

“Ta biết ngươi.” Linh Huyền nói.

Nàng không nói thêm gì nhiều với hắn, có lẽ sau này sẽ còn liên lạc, nàng xách gói thuốc rồi rời đi.

“Chủ nhân?”

Dược đồng* giã thuốc xong bưng đến, thấy chủ nhân nhìn chiếc xe ngựa của cô nương rời đi với vẻ mặt vui mừng, không khỏi tò mò, hỏi: “Chủ nhân quen vị khách quý đó từ trước rồi ạ?”

(*) Dược đồng: người làm thuốc.

“Ta quen nàng ấy.” Cố Thanh Y nhìn chiếc xe ngựa rời khỏi phố Hàn Thủy và biến mất, hắn cầm thỏi vàng trong tay lên, gương mặt tuấn tú bắt đầu có chút hoài nghi.

Năm đó có nhiều dân gặp nạn như vậy, nàng đã không để ý đến hắn.

Nhưng sau đó, ánh mắt thiếu niên áo xanh lại ánh lên nụ cười.

Nhưng nàng nói nàng biết hắn.



Trong xe ngựa.

“Công chúa, thứ thuốc này là hoàng hậu đích thân làm cho người bấy lâu nay mà.” Tích Nguyệt đi theo sau Linh Huyền, vẫn chưa hoàn hồn khỏi sự kinh hoàng.

Linh Huyền luyện võ từ nhỏ, thường xuyên bị thương, nàng nhập quân doanh rèn luyện từ năm mười hai tuổi, mười ba tuổi bắt đầu dẫn binh ra trận, nàng có thiên phú dị bẩm trong việc chỉ huy quân đội và bố trí kỳ môn độn giáp*, một trận chiến Bắc Cảnh đã làm nàng nổi danh, sau đó đánh đâu thắng đó, năm mười lăm tuổi, nàng được hoàng đế phong làm Chiến Thần Tướng Quân.

(*) Kỳ môn độn giáp: thuật xem trời đất để biết trước may rủi, tìm cách xoay chuyển tình thế.

Bình thường hoặc là nàng dẫn binh ra trận chiến đấu, hoặc là thao luyện quân đội, trên người không ngừng có vết thương lớn nhỏ. Hoàng hậu Cao Thị, mẫu hậu của Linh Huyền, vì xót con nên đã học cách làm thuốc trị thương với thái y trong cung. Bao năm nay, bà dùng dược liệu quý giá nhất để làm thuốc cho Linh Huyền chữa thương, hoàng đế cũng vì thế mà hết lời khen ngợi hoàng hậu.

“Điều đó cho thấy âm mưu của hoàng hậu đối với bản cung đã bắt đầu từ khi bản cung còn nhỏ.” Ánh mắt Linh Huyền trở nên lạnh lùng vô cảm, giọng nói không hề có chút hơi ấm nào: “Bà ta chưa bao giờ xem bản cung là con gái, mà chỉ xem bản cung là một vũ khí sắc bén để củng cố địa vị cho bà ta và con trai của bà ta.”

“Công chúa…” Tích Nguyệt nhìn ánh mắt của Linh Huyền, luôn cảm thấy công chúa ngày hôm nay có gì đó rất khác.

“Không đáng.”

Trái tim nàng làm bằng thịt, cho dù thù hận, cũng sẽ đau lòng, nếu nghe kỹ, giọng nàng dường như có chút nghẹn ngào.

“Hoàn toàn không đáng.”

“Là đồ của bản công chúa, ta có thể cam tâm tình nguyện cho đi, nhưng một khi đã bị lừa gạt, ta nhất định sẽ đoạt lại!”
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    11 giờ trước