Chương 6: Linh Huyền thèm muốn hắn?

Đăng lúc 19:21 21/01/2026 9 3
Chương trước Chương tiếp
“Công chúa, nghe nói Thiên Điện này bị cháy lớn, người không sao chứ?”

“Ta không sao.”

Linh Huyền quay người, nhìn thấy ngọn lửa bốc cao ngùn ngụt ở Thiên Điện đằng kia, các cung nhân đang dập lửa hỗn loạn thành một đống.

“Nghe người dập lửa nói công tử Lâm Nhược Hàn đang ở bên trong.”

“Thật sao? Hắn chết chưa?”

“Chưa ạ, hắn được cứu ra rồi, nhưng nghe nói bị thương không nhẹ, đã hôn mê bất tỉnh.”

Linh Huyền nhìn ngọn lửa đang tàn phá trên không của Thiên Điện phía trước, chỉ bị thương không nhẹ, hôn mê bất tỉnh ư, thật là quá đáng tiếc.

Nàng quay đầu, bắt gặp ánh mắt đánh giá của Kỳ Uyên, Linh Huyền hơi bối rối, lập tức tránh né ánh nhìn của y.

“Tiên sinh, đệ tử xin phép cáo lui trước.”

Nói rồi Linh Huyền bước đi, Tích Nguyệt hành lễ với quốc sư sau lưng nàng rồi cũng theo công chúa rời đi.

Kỳ Uyên đứng tại chỗ, ánh mắt vẫn dõi theo bóng lưng Linh Huyền, sắc mặt có phần phức tạp.

“Nam Hành.”

Trong màn đêm dày đặc, một ảnh vệ đáp xuống đất, xuất hiện sau lưng Kỳ Uyên.

“Đi điều tra xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.” Kỳ Uyên nói.

“Thuộc hạ tuân lệnh.”

Bên ngoài Thiên Điện bị lửa thiêu rụi, triều thần và con cháu thế gia đều tụ tập lại. Sau khi Lâm Nhược Hàn được cứu ra đã được cung nhân khiêng đến Ngự Dược Phòng điều trị, còn bên ngoài Thiên Điện, mọi người đang bàn tán về nguyên nhân của vụ cháy.

Trong Phượng Tê Cung, hoàng hậu Cao Thị giận dữ, trực tiếp đập cái chén trong tay vào đầu Lý Ký.

“Cái thứ được việc thì ít, hỏng việc thì nhiều!”

“Hoàng hậu nương nương tha mạng!”

“Vi thần, vi thần cũng không biết tại sao đột nhiên bị người tấn công, lúc tỉnh lại thì đã thấy mình đang ở trong bụi cỏ, khi đi đến Thiên Điện đó thì thấy bên trong đã bốc cháy, vi thần thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì!”

Lúc đó, hoàng hậu đang ngồi bên cạnh hoàng đế trong yến tiệc, vốn dĩ tối nay muốn làm cho Linh Huyền mất hết mặt mũi trước các văn võ bá quan, buộc nàng phải chọn Lý Ký làm phò mã để dễ bề kiểm soát sau này. Nào ngờ, cái tin tức bà nhận được lại là Thiên Điện bốc cháy! Còn Linh Huyền thì bình yên vô sự quay lại yến tiệc! Trong yến tiệc, ánh mắt lạnh lẽo của Linh Huyền đánh giá bà khiến hoàng hậu nghi ngờ, liệu Linh Huyền đã biết được gì rồi chăng?

“Cái Thiên Điện đó tại sao lại đột nhiên bốc cháy? Lâm Nhược Hàn tại sao lại ở bên trong?”

Cung nữ quỳ dưới đất run sợ lắc đầu.

Hoàng hậu nghĩ việc này nhất định có uẩn khúc.

“Còn không mau đi điều tra cho bản cung!”

Sau khi Lý Ký cáo lui, thái tử Vân Tu Cẩn đứng sau tấm bình phong không biết đã bao lâu bỗng bước ra, trên gương mặt trắng trẻo tuấn tú là vẻ mặt có chút u ám.

“Mẫu hậu nhất định phải dùng cách này để kiểm soát hoàng tỷ sao?” Hắn lạnh giọng.

Hoàng hậu nhìn thái tử, kế hoạch tính toán bị lệch khỏi tầm kiểm soát đã khiến bà bực bội, nghe Vân Tu Cẩn có ý muốn bênh vực Linh Huyền, bà lại càng thêm khó chịu.

“Sao, thái tử chê thủ đoạn của bản cung bỉ ổi sao?” Hoàng hậu giận dữ nói: “Nhưng bản cung dùng thủ đoạn bỉ ổi này là vì ai!”

“Nếu con có tài năng xuất chúng, tự mình lập được chiến công khiến các hoàng tử khác không còn lời nào để nói, chỉ dựa vào chiến tích của mình mà có thể vững vàng ngồi yên trên ngôi vị thái tử, thì bản cung cần gì phải nhọc công nhọc sức bày mưu tính kế cho con!”

Ánh mắt giận dữ vì con không chịu tiến bộ của hoàng hậu khiến Vân Tu Cẩn cảm thấy thất bại.

“Hoàng tỷ thật lòng đối xử với con, con là hoàng đệ ruột của nàng, nàng từng nói sẽ bảo vệ con đăng cơ làm hoàng đế.”

“Gia tộc đế vương là nơi vô tình nhất, hiện tại nó đối xử với con có chút chân tình, nhưng ai có thể đảm bảo được tương lai?” Hoàng hậu lạnh giọng với hắn: “Dù nó có trở thành Thiên Sát Cô Tinh, nhưng nó vẫn là Chiến Thần Tướng Quân, những chiến công đó đều là thật. Hoàng thượng coi trọng nó, khó chắc sau này các hoàng tử khác sẽ không lôi kéo nó. Người không vì mình, trời tru đất diệt. Bây giờ bản cung mà không tìm cách kiểm soát nó, chỉ dựa vào cái tình cảm tỷ đệ mỏng manh này, có thể khiến nó cống hiến cả đời cho con sao?”

Vân Tu Cẩn cảm thấy khó chịu, chua xót trong lòng, không khỏi có chút dao động.

“Nhưng lần này kế hoạch của mẫu hậu thất bại, hoàng tỷ không hề uống ly rượu hoa quế đó trong yến tiệc, điều đó cho thấy nàng đã bắt đầu phòng bị người trong cung. Nếu nàng thực sự bắt đầu nghi ngờ mẫu hậu, lỡ sau này điều tra ra xuân dược trong rượu hoa quế, chúng ta phải làm sao?”

“Nó không thể nào nghi ngờ đến bản cung.” Hoàng hậu nói, trên mặt bà nở một nụ cười: “Bản cung là mẫu hậu của nó, là người thân thiết nhất của nó trên đời này, làm sao có thể hãm hại nó được.”



Phủ Quốc Sư.

Nam Hành bẩm báo với Kỳ Uyên về những chuyện đã điều tra được trong cung yến hôm nay.

“Ngọn lửa ở Thiên Điện là do công chúa Linh Huyền phóng hỏa.”

Kỳ Uyên ngẩng đầu khỏi bàn, mặt mày tựa tranh vẽ, trên gương mặt thanh tuấn thoát tục hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Trong yến tiệc, ly rượu hoa quế mà hoàng hậu nương nương bảo cung nữ rót cho công chúa Linh Huyền có xuân dược bên trong.”

“Những ly rượu hoa quế mà các hoàng tử, công chúa khác uống đều không có vấn đề.”

“Lúc đó chắc hẳn công chúa Linh Huyền đã phát hiện.”

Nam Hành tiếp tục bẩm báo, quan sát vẻ mặt của quốc sư.

“Hai ngày trước, hoàng hậu đã triệu kiến Lý Ký vào Phượng Tê Cung.”

“Thuộc hạ phát hiện Lý Ký ngất xỉu trên con đường nhỏ phía trước Thiên Điện đó. Hắn bị người ta đập ngất, nhưng rốt cuộc là ai thì thuộc hạ vẫn chưa điều tra ra.”

Chỉ nghe Kỳ Uyên mở lời: “Lâm Nhược Hàn.”

“Là hắn?” Nam Hành vô cùng kinh ngạc.

“Đánh tráo người ngay giữa yến tiệc, hắn thật sự có gan lớn. Hắn cũng mạng lớn, nếu cung nhân không kịp thời đến dập lửa, e là hắn đã bị thiêu sống trong Thiên Điện đó rồi!”

“Nhưng mà…”

Kỳ Uyên thấy sắc mặt của Nam Hành có vẻ kỳ lạ, hỏi: “Nhưng mà cái gì?”

“Thuộc hạ nhớ đến những lời đồn đãi giữa Linh Huyền và tên Lâm Nhược Hàn đó trong kinh thành.”

“Lời đồn gì?” Kỳ Uyên hỏi.

Nam Hành đáp: “Kinh thành sớm đã đồn rằng, công chúa Linh Huyền thèm muốn công tử số một Trường Minh Lâm Nhược Hàn đã lâu.”

Nói xong, hắn thấy sắc mặt của quốc sư có chút biến đổi.

“Linh Huyền thèm muốn hắn?”

Nam Hành cũng cảm thấy chuyện này có chút kỳ quặc.

“Nhưng tên Lâm Nhược Hàn đó lại lọt vào cái Thiên Điện kia, trời xui đất khiến, công chúa Linh Huyền lại không thuận nước đẩy thuyền, xem ra nàng vẫn rất lý trí, không bị tình yêu làm cho mê hoặc tâm trí. Hoặc là, Thiên Điện tối om, Linh Huyền không biết người bên trong là Lâm Nhược Hàn cũng rất có khả năng.”

Kỳ Uyên nghĩ đến Linh Huyền trước bụi hoa tường vi đêm đó, gương mặt tuấn tú của y có chút thẫn thờ.

Nam Hành nói: “Công chúa Linh Huyền dù sao cũng là đích nữ của hoàng hậu, nhưng hoàng hậu lại bày mưu tính kế như vậy ở yến tiệc chỉ để kiểm soát nàng, nếu lần này công chúa Linh Huyền không phát hiện, thì giờ phút này hẳn đã là một vụ tai tiếng chấn động cả triều đình, cho dù sau đó nàng có chọn Lý Ký làm phò mã đi nữa, thì danh tiếng của nàng ở kinh thành cũng sẽ bị hủy hoại hoàn toàn.”

Nam Hành nói xong, thấy quốc sư đang ngồi trên bồ đoàn, nhìn bàn cờ trên bàn, ngón tay trắng nõn thon dài của y đang kẹp một quân cờ trắng, dường như đang do dự.

“Mấy ngày gần đây, hãy chú ý đến hành động của hoàng hậu và thái tử.”

Nam Hành cung kính tuân lệnh.

“Còn nữa.” Giọng Kỳ Uyên trầm xuống: “Gần đây có người nặc danh tấu lên, chủ khảo kỳ thi khoa cử năm nay là Lý Phỉ có hành vi tham ô nhận hối lộ, Lý Ký là huynh đệ họ hàng của hắn, dính líu đến tội lợi dụng chức quyền làm việc riêng gian lận. Ngươi hãy soạn một mật thư gửi cho Đỗ Phi Vũ, hắn biết phải làm gì.”

Nam Hành cúi người nhận lệnh.

Nhưng hắn lại ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút khó hiểu, nói: “Nhưng quốc sư đại nhân, Lý Phỉ là quan lại thuộc phái thanh lưu trong triều, nếu cứ trực tiếp xử lý hắn như vậy, e là các đại thần…”

Kỳ Uyên lạnh giọng nói: “Tham ô nhận hối lộ, lợi dụng chức quyền làm việc riêng, coi thường luật pháp, là sâu mọt trong phái thanh lưu.”

“Hắn đã sớm bị hoàng hậu mua chuộc rồi.”

Nam Hành có vẻ muốn nói thêm điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, hắn nghĩ chắc là mình đã suy nghĩ quá nhiều, quốc sư chắc chắn chỉ đang tính toán cho toàn bộ phái thanh lưu mà thôi.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    12 giờ trước