Chương 2: Hai năm không gặp, nàng thật sự đã trưởng thành rồi

Đăng lúc 13:00 21/01/2026 8 3
Chương trước Chương tiếp
“Công chúa Linh Huyền, đây là rượu hoa quế do Ngự Thiện Phòng ủ từ một năm trước, hôm nay mở vò trong yến tiệc Trăm Hoa, hương vị vô cùng nồng nàn ngọt ngào, hoàng hậu nương nương dặn dò các hoàng tử và công chúa đều nên nếm thử.”

Linh Huyền ngồi trên ghế, vẫn đang quan sát mọi người trong bữa tiệc, từ gần đến xa, cảm giác như nàng đang nằm mơ vậy.

Đây chính là yến tiệc cung đình của hai năm trước.

“Điện hạ, người sao vậy?” Tích Nguyệt hầu hạ bên cạnh Linh Huyền, cảm thấy tối nay trông công chúa có gì đó không ổn, đôi mắt nàng đỏ hoe, tựa như đang hằn lên một lớp tơ máu.

Sau khi lấy lại tỉnh táo, ánh mắt Linh Huyền bỗng trở nên lạnh lẽo, nàng lắc đầu với Tích Nguyệt bên cạnh.

“Ta không sao.”

Nàng ngước lên nhìn vò rượu hoa quế trong tay cung nữ.

Ở kiếp trước, sau khi trúng xuân dược, nàng đã điều tra và nghi ngờ rất nhiều người, nhưng chưa từng nghi ngờ hoàng hậu Cao Thị.

Mẫu hậu của nàng.

“Điện hạ?”

Tích Nguyệt thấy công chúa cứ nhìn chằm chằm vào bình rượu vàng trên tay tỳ nữ thân cận của hoàng hậu mà không nói lời nào, bèn cúi đầu nhắc nhở.

Linh Huyền gật đầu, Tích Nguyệt bèn để tỳ nữ kia rót rượu hoa quế vào chiếc ly rỗng trên bàn của điện hạ.

Linh Huyền cầm ly rượu lên, dùng tay áo che khuất rồi đổ toàn bộ chất lỏng bên trong xuống vạt áo bên dưới.

“Điện hạ…”

“Đừng để lộ ra.”

“Dạ.”

Một tay Linh Huyền chống cằm, nhìn những điệu ca múa trên đài, khi các ca kỹ* lùi bước, nàng trông thấy quốc sư Kỳ Uyên đang ngồi ở vị trí chủ tọa* giữa các triều thần đối diện, ánh mắt hai người giao nhau khiến nàng có cảm giác như cách biệt một đời.

(*) Ca kỹ: nữ tử hát múa mua vui.

(*) Chủ tọa: người ngồi ở vị trí cao nhất trong hàng quan lại.

Sống lại một kiếp, nàng nhìn gương mặt thanh tú thoát tục ấy, trong lòng đã bớt đi vài phần tự ti của kiếp trước, thay vào đó là sự bình tĩnh, ánh mắt hai người chạm nhau rồi rất tự nhiên lướt qua.

Đối diện là Đỗ Phi Vũ, chưởng viện học sĩ của Hàn Lâm Viện, ngồi bên cạnh Kỳ Uyên, thấy quốc sư đại nhân khẽ động lông mày, ngay cả chén rượu y đang cầm trong tay dường như cũng siết chặt hơn vài phần, hắn theo ánh mắt của quốc sư Kỳ Uyên nhìn qua, thấy cửu công chúa Linh Huyền đang ngồi ở đối diện, trong lòng chợt hiểu ra đôi chút.

“Nghe nói lần này công chúa Linh Huyền thắng lớn trở về từ Bắc Cảnh, hoàng thượng đã ban thưởng cho nàng một Thần Cung, sau khi cử hành lễ cập kê* sẽ dọn ra khỏi hoàng cung.”

(*) Lễ cập kê: lễ trưởng thành của nữ tử.

Ánh mắt Kỳ Uyên khẽ rũ xuống, trông vẫn trầm tĩnh và lạnh nhạt.

“Chiến công nàng lập được ở Bắc Cảnh, xứng đáng có được một Thần Cung.”

Đỗ Phi Vũ nghe Kỳ Uyên nói xong, tiếp lời: “Công chúa Linh Huyền này vốn mang Mệnh Chủ Hung Sát*, nhưng lại có thiên phú dị bẩm trên chiến trường, hoàng hậu và thái tử chính là nhờ vào chiến tích của nàng ở Bắc Cảnh mới có thể xoay chuyển cục diện trong hậu cung. Hai năm nay tuy nàng không ở kinh thành, luôn dẫn dắt Thao Thiết Quân chiến đấu nơi Bắc Cảnh, nhưng bất kể là hoàng cung hay triều đình có đấu đá thế nào đi nữa, nàng vẫn không thể thoát khỏi số phận là quân cờ trong tay hoàng hậu và thái tử.”

(*) Mệnh Chủ Hung Sát: có số mệnh xấu, dễ gặp nạn hoặc khiến người xung quanh mình gặp tai ương.

Việc công chúa Linh Huyền là một vũ khí sắc bén trong cuộc tranh đấu hoàng cung của hoàng hậu và thái tử là điều mà rất nhiều văn võ bá quan trong triều đều ngầm hiểu rõ.

Kỳ Uyên nhìn sang Đỗ Phi Vũ, gương mặt tuấn tú không vướng bụi trần hiện lên vẻ lạnh nhạt, giọng nói lạnh lùng: “Ngươi muốn nói gì?”

Trên mặt Đỗ Phi Vũ vẫn giữ vẻ khách sáo, không dám có nửa phần bất kính đối với Kỳ Uyên.

“Nói gì thì nói, quốc sư đại nhân cũng từng dạy dỗ công chúa Linh Huyền một thời gian, thấy nàng hôm nay lập được chiến công hiển hách ở Bắc Cảnh, ít nhiều gì cũng sẽ cảm thấy hài lòng.”

“Cũng có chút tự hào.” Kỳ Uyên nhìn thiếu nữ ngồi đối diện, ánh mắt sâu thẳm: “Dù sao thì nàng cũng từng là học trò của ta.”

“Trước đây, Linh Huyền là người ít được xem trọng nhất trong số các hoàng tử và công chúa, vậy mà quốc sư đại nhân vẫn đối xử công bằng với nàng, tận tâm dạy dỗ.”

“Chỉ tiếc là…”

Kỳ Uyên ngước mắt nhìn Đỗ Phi Vũ, gương mặt y từ trước đến nay luôn ôn hòa mà xa cách, nhưng khi không biểu lộ cảm xúc, lại toát ra một luồng khí lạnh lẽo, y trầm giọng hỏi: “Tiếc cái gì?”

Tiếc rằng nàng là con gái của hoàng hậu Cao Thị, là kẻ đối đầu của phái thanh lưu* trong triều.

(*) Phái thanh lưu: phái coi trọng đạo lý, chống lại phe quyền quý hoặc tham quan nịnh thần.

“Bản tọa chưa bao giờ nghĩ việc dạy dỗ Linh Huyền là chuyện gì đáng xấu hổ hay cần che giấu.”

Đỗ Phi Vũ thấy sắc mặt Kỳ Uyên trông có vẻ u ám, gương mặt hắn lập tức trở nên ngượng gạo, vội vàng nâng ly rượu kính Kỳ Uyên, cảm thấy nói nhiều sẽ mắc lỗi, hắn không dám nói thêm lời nào nữa.

Gương mặt Kỳ Uyên vẫn lạnh nhạt, y nhìn thiếu nữ ở đối diện, ngón tay trắng nõn thon dài khẽ xoay ly rượu trong tay.

Hai năm không gặp, nàng thật sự đã trưởng thành rồi.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    10 giờ trước