Chương 3: Ôm cây đợi thỏ

Đăng lúc 13:00 21/01/2026 7 3
Chương trước Chương tiếp
Ở chỗ ngồi đối diện.

Linh Huyền ngồi ngay ngắn tại đó, gương mặt bình thản đến lạnh lùng dõi theo màn ca múa phía trước.

Lúc này, một cung nữ bước đến.

“Công chúa Linh Huyền.”

“Hoàng hậu nương nương biết thuốc bổ của công chúa Linh Huyền sắp dùng hết, lo lắng bệnh cũ của người sẽ tái phát, nên gần đây đã làm thêm một ít ở Phượng Tê Cung, hôm nay cô nương Ngưng Thúy không đi cùng công chúa Linh Huyền, vậy xin mời cô nương Tích Nguyệt bên cạnh công chúa theo nô tỳ đi lấy một chuyến.”

“Công chúa.” Tích Nguyệt nhìn sắc mặt Linh Huyền đầy do dự, thị vừa thấy công chúa đổ ly rượu hoa quế xuống váy nên đoán nàng đã nhận ra điều bất thường, không muốn rời đi.

“Ngươi đi đi.” Linh Huyền nói với Tích Nguyệt.

Sau đó, nàng nhìn cung nữ vừa đến, nói: “Ngày mai, khi bản cung đến thỉnh an* mẫu hậu, sẽ đích thân tạ ơn người.”

(*) Thỉnh an: chào hỏi và vấn an sức khỏe.

Khoảng hai khắc sau, Linh Huyền đang chống cằm bỗng nhắm mắt lại, nàng trông như thể đã vô cùng buồn ngủ, rồi thân thể mềm nhũn ra, gục xuống bàn.

Một lát sau, hai cung nữ bước đến đỡ nàng dậy.

“Công chúa Linh Huyền đã say rồi, nô tỳ chúng ta đưa nàng đến Thiên Điện nghỉ ngơi một lát rồi sẽ quay lại.”

Linh Huyền được hai cung nữ dìu vào Thiên Điện, nàng không ngừng kéo xé y phục, nói rằng nàng thấy rất nóng, rất khó chịu.

Hai cung nữ thấy nàng bắt đầu khô nóng rạo rực bèn trao đổi ánh mắt với nhau, kéo nàng vào bên trong, quăng lên giường, rồi xoay người bước ra ngoài.

“Không biết Lý đại nhân bên kia đã chuẩn bị đến đâu rồi.”

“Lúc nãy khi chưa qua đây, ta nghe nói Lý đại nhân trước giờ chưa từng thấy công chúa Linh Huyền ở khoảng cách gần như vậy, hôm nay tại yến tiệc tận mắt nhìn thấy gương mặt đầy mụn mủ và đốm đỏ của nàng, hắn sợ đến chết khiếp! Bây giờ còn đang van xin cô cô Tư Thu kia, nói là hắn thật sự không nuốt trôi!”

“Nhưng đã là ý chỉ của hoàng hậu nương nương, sao Lý đại nhân dám làm trái, lát nữa nhất định sẽ đến thôi. Đến lúc đó trong Thiên Điện này gạo nấu thành cơm, ả Thiên Sát Cô Tinh này không thể không rước Lý đại nhân vào Thần Cung làm phò mã!”

“Ta thật sự có chút thương xót cho Lý đại nhân, dù gì năm nay hắn cũng vừa đỗ tiến sĩ, tuy nhan sắc kém xa công tử số một là Lâm Nhược Hàn, nhưng cũng là một nam nhân phong độ tài hoa, lấy ả Thiên Sát Cô Tinh này đúng là uổng phí!”

Trong lời nói của hai cung nữ tràn ngập sự ghẻ lạnh đối với thiếu nữ đang nằm trên giường.

“Nàng trông xấu xí như vậy, nam nhân trên đời này ai mà nuốt trôi được, ngay cả nữ nhân chúng ta nhìn mặt nàng mà còn thấy ghê tởm!”

“Ai bảo lần này nàng lại đánh thắng trận từ Bắc Cảnh trở về, được hoàng thượng phong làm Chiến Thần Tướng Quân cơ chứ! Hoàng thượng ban thưởng Thần Cung cho nàng, đợi sau lễ cập kê là có thể dọn ra khỏi hoàng cung, nhất thời vẻ vang tột bậc. Còn tên Lý Ký kia dù có tài hoa đến đâu đi nữa cũng chỉ là một tiến sĩ không có thân phận bối cảnh mà thôi, hoàng hậu nương nương đã chỉ cho hắn một con đường tắt dẫn đến vinh hoa phú quý, tối nay hắn chỉ cần nhắm mắt lại, dồn hết sức lực vào phần dưới thì sau này sẽ là phò mã của Thần Cung, lại còn là tai mắt của hoàng hậu nương nương, sau này hoàng hậu nương nương chắc chắn sẽ nâng đỡ hắn!”

Trên giường bên trong Thiên Điện, Linh Huyền mở mắt ra, lắng nghe giọng nói của hai cung nữ càng ngày càng xa.

Hoàng hậu!

Nàng cắn chặt môi, nước mắt pha lẫn máu chảy ra từ khóe mắt!

Linh Huyền vừa nghe được cái tên “Lý Ký” mà bọn họ nhắc đến.

Kiếp trước, đêm đó nàng trúng xuân dược, tác dụng của thuốc phát tác khiến nàng càng lúc càng mất đi ý thức. Mấy canh giờ sau, nàng bị tạt tỉnh bởi mấy thùng nước lạnh. Giữa chốn đông người, y phục của nàng không chỉnh tề, trên người đầy rẫy những dấu vết ân ái. Lúc đó, Lâm Nhược Hàn đã đứng ngay bên cạnh, quỳ trước mặt hoàng đế đang nổi giận, đầy vẻ uất ức mà nói rằng vì nàng là công chúa Linh Huyền, là Chiến Thần Tướng Quân, nên dù bị cưỡng ép hắn cũng không dám chống lại.

Sau đó, văn võ bá quan trước ngự tiền* buộc tội nàng ỷ vào công lao nơi sa trường mà phóng túng quá độ, không biết liêm sỉ. Dân chúng kinh thành thì mắng nàng cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, ngang nhiên làm ô nhục mỹ nam tuyệt thế trong mắt họ là Lâm Nhược Hàn.

(*) Ngự tiền: trước mặt nhà vua.

Kể từ đêm đó, ngoài biệt danh “Thiên Sát Cô Tinh”, “Quái Vật”, “Ma Đầu”, nàng còn có thêm một biệt danh nữa là “Quỷ Dâm”.

Háo sắc đã thành bản tính, khi lớn lên lại còn người không ra người, quỷ không ra quỷ.

Nhưng nam nhân của kiếp trước đêm hôm đó… Không phải là Lâm Nhược Hàn…

Trúng xuân dược, nếu không kịp thời hóa giải thì sẽ bị lửa tình thiêu đốt tâm can mà chết, những vết tích trên người nàng đêm đó, dưới ánh mắt của bao người, là thật, điều đó chứng tỏ đêm đó nàng thực sự đã phát sinh quan hệ với một nam nhân, nhưng Linh Huyền hoàn toàn không thể nhớ ra!

Nàng đẩy cửa sổ, xoay người nhảy xuống, rồi lẩn khuất vào màn đêm, định bụng sẽ ôm cây đợi thỏ*.

(*) Ôm cây đợi thỏ: nấp sẵn ở đó để chờ con mồi sập bẫy.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    10 giờ trước