Chương 9: Linh Huyền hoàn toàn dẹp bỏ tơ tình với Kỳ Uyên

Đăng lúc 19:21 21/01/2026 7 3
Chương trước Chương tiếp
Tuyên Chính Điện.

Hoàng đế ngồi trên long ỷ*, uy nghiêm mà trang trọng.

(*) Long ỷ: ghế rồng.

Quốc sư Kỳ Uyên đứng bên cạnh, nhìn thiếu nữ phía dưới điện.

Trong đại điện, Linh Huyền và hoàng hậu vừa nhận được chiếu chỉ của hoàng đế mà đến đứng đối diện nhau, Ngưng Thúy đang quỳ ở trước điện, mụn mủ và đốm đỏ trên mặt nàng ta càng lúc càng rõ ràng, xấu xí kinh khủng, nhưng cũng không bằng một phần mười trên mặt Linh Huyền.

Sau khi mấy thái y kiểm tra thành phần trong gói thuốc bèn toát mồ hôi lạnh.

“Khởi bẩm bệ hạ, gói thuốc này quả thật là thuốc trị thương, có thể chữa lành ngoại thương, nhưng các lão thần tra ra bên trong gói thuốc có chứa cỏ chuông treo và tứ ly đan. Cỏ chuông treo và tứ ly đan tương khắc lẫn nhau, đây là đại kỵ* trong việc dùng thuốc!”

(*) Đại kỵ: điều cấm kỵ lớn, tuyệt đối phải tránh, nếu vi phạm sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng.

Hoàng đế chỉ biết giận dữ, ông cũng không hiểu biết gì nhiều về y thuật, chỉ thấy quốc Sư Kỳ Uyên bước xuống, từ gói thuốc trong tay thái y, y vân vê vài vị thuốc nghiên cứu một chút, rồi đặt lên mũi khẽ ngửi, giữa hai hàng lông mày từ từ nhíu chặt lại.

“Cỏ chuông treo và tứ ly đan khi trộn lẫn vào nhau sẽ sinh ra một loại độc tính kích thích da người mọc ra mụn mủ và đốm đỏ, nếu dùng trong khoảng thời gian dài còn sẽ khiến tứ chi dần trở nên sưng vù, thô kệch và cực kỳ khó chữa khỏi.” Kỳ Uyên bẩm báo với hoàng đế.

Linh Huyền đứng bên cạnh nhìn Kỳ Uyên. Nếu là kiếp trước, giờ phút này chắc hẳn nàng đang lo lắng bất an xen lẫn kích động và vui mừng, nhưng hiện tại, trong lòng nàng chỉ còn lại thù hận đối với hoàng hậu và Vân Tu Cẩn, còn đối với Kỳ Uyên đã hoàn toàn dẹp bỏ tơ tình.

Quốc sư Kỳ Uyên nói xong, mấy thái y nhìn công chúa Linh Huyền với gương mặt đầy mụn mủ và đốm đỏ, rồi lại nhìn cung nữ đang quỳ trước điện, mọi người đều đoán ra được đôi chút, nhưng vì liên quan đến âm mưu chốn hậu cung, nên họ cũng không dám nói nhiều.

Trên long ỷ, hoàng đế nổi giận lôi đình.

“Nô tỳ to gan, dám âm mưu hãm hại chủ tử của ngươi!”

Ngưng Thúy quỳ trước ngự tiền, thân thể đã run như cầy sấy.

“Nô tỳ, nô tỳ…”

Hoàng hậu làm ra vẻ khiếp đảm, bước lên nhìn Ngưng Thúy, biểu cảm ban đầu là không thể tin được, sau đó là thất vọng nặng nề, gương mặt bà mang theo chút bi thương.

“Ngươi, ngươi dám mưu hại cửu công chúa!”

“Cỏ chuông treo, tứ ly đan, ngươi lại dám cho hai vị thuốc này vào thuốc trị thương mà bản cung làm cho cửu công chúa! Rõ ràng là muốn ly gián tình cảm giữa bản cung và cửu công chúa!”

“Tâm địa thật độc ác! Rốt cuộc là ai đã sai khiến ngươi làm việc này?”

“Là ai!”

Ngưng Thúy quỳ trên mặt đất cúi đầu, hai tay níu chặt lấy vạt áo.

Linh Huyền nhìn thoáng qua màn diễn xuất của hoàng hậu, bước tới trước mặt hoàng đế, nàng lấy ra cỏ chuông treo và tứ ly đan từ gói thuốc, giơ lên trong tay, nhìn về phía Ngưng Thúy đang quỳ dưới đất.

“Bản công chúa nghe nói cỏ chuông treo và tứ ly đan mọc ở Tây Vực, nước Trường Minh hiếm thấy. Bên ngoài cung, giá một lạng đắt đỏ đến cả trăm lạng vàng. Trong cung, thái y dùng để chế thuốc đều phải kiểm soát liều lượng rất tinh vi, ngươi chỉ là một cung nữ ở Lưu Quang Cung, thu nhập một năm chẳng qua chỉ có năm mươi lượng bạc, những năm này không lẽ ngươi vay nợ để mưu hại bản công chúa sao?”

“Hiểu rõ dược lý, lại có nguồn cung cấp thuốc, còn có thể cài một nô tỳ trung thành như ngươi vào bên cạnh bản công chúa, quyền lực lớn đến mức này, e rằng toàn bộ hoàng cung cũng không tìm được mấy người.”

Kỳ Uyên nhìn thiếu nữ đối diện, gương mặt lạnh như sương, sát khí xung quanh nặng nề, trên gương mặt thanh tuấn thoát tục là ánh mắt sâu thẳm và phức tạp của y.

Giọng Linh Huyền lạnh băng, Ngưng Thúy ngẩng đầu nhìn Linh Huyền một cái rồi run rẩy cúi xuống, lại nhìn sang hoàng hậu, rồi tiếp tục chôn đầu xuống đất.

Hoàng hậu nhìn ánh mắt trong trẻo của Linh Huyền, những lời nói hàm chứa ý châm chọc đã quá rõ ràng, trong lòng bà càng lúc càng bất an.

Trên long ỷ, hoàng đế nhìn thiếu nữ đứng trong điện, ông kinh ngạc trước những suy luận sắc bén của nàng trước mặt mọi người, bởi vì trước đây nàng luôn cúi đầu trầm mặc ít nói trước mặt công chúng.

Linh Huyền mang Mệnh Chủ Hung Sát, là một Thiên Sát Cô Tinh, mặt lại còn đầy mụn mủ và đốm đỏ, xấu xí vô cùng. Trong số các công chúa ở hoàng cung, dung mạo của nàng từ nhỏ đã không thể nào đứng trên khán đài, nhưng nàng lại có thiên phú dị bẩm về võ công, nổi danh nhờ dẫn binh tác chiến ở Bắc Cảnh.

Nàng là một quái vật, nhưng đồng thời cũng có thể trở thành một vũ khí trong tay ông để chống giặc ngoại xâm, mở mang bờ cõi.

Chỉ riêng quân công mà quái vật này lập được ở chiến trường Bắc Cảnh cho Trường Minh, hoàng đế đã không thể dễ dàng cho qua chuyện này.

Sắc mặt hoàng đế trở nên u ám, nhìn về phía hoàng hậu.

“Hoàng hậu, Linh Huyền vừa nói, nô tỳ này từng là người ở Phượng Tê Cung của nàng, sau đó được điều đến Lưu Quang Cung, có phải thật không?”
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    8 giờ trước