Chương 1

Đăng lúc 19:13 03/01/2026 18 4
Chương tiếp
Dưới biển sâu, Lam Giao đã gặm xong một con cá không biết tên, chưa đã thèm liếm nhẹ khóe môi, bẻ xương cá trên đầu làm tăm xỉa răng, chậm rì rì mà xỉa răng.
Hàm răng của cậu trắng bóng bén nhọn, sắc như dao cạo, lực cắn rất mạnh, có thể dễ dàng xé nát bất luận con mồi hung mãnh nào.
Lam Giao là một giao nhân ưa sạch sẽ, thích lười biếng nằm trong giường vỏ sò to lớn, dùng xương cá tỉ mỉ làm sạch cặn đồ ăn trong kẽ răng.
Con cá vừa rồi có hương vị không tồi, tuy rằng là chủng loại chưa từng gặp, nhưng chất thịt tuyết trắng, trơn mềm, ngoại trừ da dày chút, vẻ ngoài hơi nhỏ, còn khá ít thì không còn khuyết điểm nào nữa.
Nếu săn được thêm một con thì càng tốt.
Hôm nay là ngày thứ ba cậu tỉnh lại từ hôn mê, giống hai ngày trước đó, ngoại trừ đi săn lấp đầy bụng, cậu chỉ ở trong biển tìm kiếm những đồng tộc cũng hôn mê như mình.
Tuy nhiên, sau khi đảo quanh ở vùng hải vực lân cận mà không thu hoạch được gì, Lam Giao có chút nhụt chí.
Lam Giao sinh ra vào thế kỷ 21, cùng tộc nhân sinh sống ở khu vực biển sâu mà con người không thể thăm dò tới. Cậu từng phân hoá, mọc ra hai chân và lên bờ, nhờ các trưởng bối đã gây dựng quan hệ trong thế giới loài người mà có được một thân phận hợp pháp, theo học chương trình giáo dục đại học của nhân loại.
Sau khi tốt nghiệp, cậu còn đang do dự giữa việc tiếp tục ở lại thế giới loài người hay quay về biển cả thì toàn cầu đột ngột bùng nổ một đại tai nạn khủng khiếp, tựa như ngày tận thế giáng xuống. Giao Nhân Vương khẩn cấp triệu tập toàn bộ tộc nhân, yêu cầu lập tức quay về biển sâu để tránh nạn.
Đây là lần đầu tiên Lam Giao trực diện với một thảm họa lớn như vậy, cậu không khỏi hoảng loạn. Trái lại, các trưởng bối trong tộc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, xử lý công việc tránh nạn một cách trật tự và bài bản.
Giao nhân là một chủng tộc cổ xưa và thần bí.
Nghe nói, ngay từ khi sinh vật biển bắt đầu tiến hóa, tiến lên sinh sống trên lục địa, giao nhân đã tồn tại. Tuy nhiên, giao nhân viễn cổ và giao nhân hiện đại nhìn bề ngoài hoàn toàn không giống nhau. Trải qua dòng chảy thời gian dài đằng đẵng và không ngừng tiến hóa, giao nhân ngày càng trở nên hoàn mỹ.
Họ sở hữu dung mạo mỹ lệ, tuổi thọ cực dài, sức chiến đấu vượt trội cùng những năng lực siêu nhiên mà khoa học không thể giải thích. Khuyết điểm duy nhất là khả năng sinh sản bị thoái hóa, khiến số lượng tộc nhân sụt giảm nghiêm trọng.
Lam Giao mới một trăm tuổi, là giao nhân trẻ nhất trong tộc.
Cha mẹ cậu đã qua đời vì tai nạn từ năm trăm năm trước, chỉ để lại một quả trứng nhỏ, được giao cho tộc nhân ấp nở.
Không rõ vì nguyên nhân gì, quả trứng ấy suốt một năm không hề có động tĩnh. Tộc nhân cho rằng đó là một quả trứng chết, tiếc nuối đặt nó vào trong vỏ sò để bảo tồn. Vài trăm năm sau, Lam Giao phá vỏ chui ra, thân hình nhỏ bé chỉ bằng bàn tay, ngây thơ bơi qua bơi lại trong biển sâu, suýt chút nữa đã trở thành thức ăn của sinh vật khác.
Khi tộc nhân phát hiện ra cậu, tất cả đều bị dọa cho hoảng sợ, vội vàng bảo vệ cậu cẩn thận cho đến khi trưởng thành.
Giao nhân bước sang tuổi ba mươi sẽ trưởng thành và có thể dựa theo ý nguyện của bản thân để lựa chọn giới tính.
Lam Giao sùng bái Giao Nhân Vương, vì thế cậu tự nhiên phân hoá thành giống đực.
Giao Nhân Vương đối với cậu vô cùng tốt, không chỉ ban cho cậu tên thật mà còn đích thân cầm tay chỉ dạy cậu đủ loại năng lực mạnh mẽ.
Tên thật của Lam Giao là 曒 (jiǎo). Trong ngôn ngữ giao nhân, chữ này mang ý nghĩa “tương lai” và “hy vọng”, vì vậy cậu còn được gọi là Lam Giao.
Tên thật của giao nhân mang tính chất khế ước, không thể dễ dàng để sinh vật khác biết, đặc biệt là loài người. Một khi giao nhân trao ra tên thật của mình cho nhân loại, tức là đã ký kết khế ước với đối phương.
Mấy ngàn năm trước, một ít giao nhân chịu nhân loại mê hoặc, ngây ngốc mà giao ra tên thật, cuối cùng rơi vào kết cục thê thảm.
Toàn thân giao nhân đều là bảo.
Bất kể là giống cái hay giống đực, giao nhân đều sở hữu dung mạo hoàn mỹ không tì vết, vô cùng được loài người yêu thích.
Nước mắt của giao nhân có thể hóa thành trân châu, còn khi khóc ra huyết lệ thì lại càng là bảo vật vô giá.
Tơ giao nhân là loại nguyên liệu dệt thượng hạng, nhẹ mỏng và tinh tế, vào nước không thấm. Y phục được chế từ giao tiêu mặc trên người vừa mỹ quan vừa cao quý, tại thị trường loài người luôn ở trong tình trạng cung không đủ cầu.
Ngoài ra, con người còn đặc biệt ưa chuộng việc sưu tầm đôi mắt, vảy, tóc, móng tay, thậm chí cả dầu trên cơ thể giao nhân.
Bị hãm hại quá nhiều lần, giao nhân cuối cùng cũng trở nên cảnh giác. Họ bắt đầu học tập ngôn ngữ loài người, tri thức văn hóa, phong tục tập quán, phân hóa ra hai chân để ngụy trang thành nhân loại, lặng lẽ thâm nhập lục địa. Nhờ đó, họ dần học được cách tự bảo vệ bản thân. Theo thời gian, giao nhân dần rút khỏi thế giới loài người, đến thời đại tôn sùng khoa học thì hoàn toàn trở thành sinh vật chỉ tồn tại trong truyền thuyết.
Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước