Chương 28

Đăng lúc 14:53 10/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Thức tỉnh chưa đến một tháng, cậu đã nếm trải trọn vẹn mùi vị cô độc. Nhưng dù ai điếu đã xong, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Lam Giao khẽ thở dài, chuẩn bị quay về biển sâu để tiếp tục làm công tác chuẩn bị cho việc lên bờ.
Đột nhiên, cậu cảm nhận được một hơi thở xa lạ.
Lam Giao ôm chặt áo choàng quân trang, nhanh chóng lặn xuống nước. Đuôi cá quẫy mạnh, thân ảnh cậu như mũi tên lao thẳng vào biển sâu.
Nhân loại? Hay là sinh vật trí tuệ biến dị nào khác?
Mải đắm chìm trong suy nghĩ, cậu đã lơ là nguy hiểm xung quanh.
Trong đôi mắt xanh lam lóe lên một tia ảo não. Sau khi lặn xuống vài chục mét, Lam Giao quay đầu nhìn lên mặt biển. Biển đêm đen kịt, không nhìn rõ được thứ gì.
Khẽ nhíu mày, cậu tiếp tục lặn sâu hơn, tiến thẳng về biển sâu. Áo choàng quân trang thấm nước trở nên nặng nề, Lam Giao đành cởi ra, cất vào nhẫn trữ vật, dự định chờ sau này lên bờ sẽ giặt sạch rồi mặc tiếp.
Chỉ mong nó không bị biến dạng.
Trên mặt biển, người đàn ông mặc đồ đen từ tấm kim loại nhảy xuống mỏm đá ngầm, hắn chẳng hề bận tâm đến việc giày bị nước biển làm ướt. Tấm kim loại lơ lửng giữa không trung tự động biến hình thành một quả cầu kim loại màu bạc. Trên đỉnh quả cầu bật ra một màn hình ảo, hiển thị bản đồ tọa độ đại dương. Một điểm sáng liên tục nhấp nháy, nhanh chóng di chuyển xuống phía dưới.
“3000 mét… 4000 mét… 5000 mét…” Giọng trí năng cứ vài giây lại báo một lần: “8000 mét… 10.000 mét…”
Điểm sáng đột ngột biến mất.
Trí năng lên tiếng: “Từ trường hỗn loạn, không thể dò xét.”
“Vậy thì không cần dò xét.” Hắc Đế nói: “Đến lúc phải quay về rồi.”
Quả cầu kim loại luôn tuyệt đối tuân theo mệnh lệnh của chủ nhân. Nó nhanh chóng giải thể rồi tái tổ hợp, trong nháy mắt biến thành một bộ cơ giáp màu bạc cao lớn. Cửa khoang điều khiển ở ngực mở ra, một luồng sáng chiếu xuống, hút người đàn ông trên mỏm đá vào trong. Người và máy hợp nhất, cơ giáp dang rộng đôi cánh kim loại sau lưng, hóa thành một tia sáng lao vút lên bầu trời đêm.
Lam Giao ở lại biển sâu hơn nửa tháng, mỗi ngày đều bận rộn chuẩn bị cho cuộc sống trên bờ.
Cậu thu thập một lượng lớn thực vật biển sâu tươi mới, tinh thạch, khoáng vật… rồi dùng khung dệt cổ xưa, một hơi dệt ra hơn trăm tấm giao tiêu.
Những tấm giao tiêu này có đủ kiểu dáng: có loại mỏng nhẹ như sương, có loại trơn bóng như lụa, hoa văn độc đáo, tinh xảo mỹ lệ.
Cậu dự định sau khi lên bờ sẽ dùng số giao tiêu do chính mình dệt để đổi lấy chi phí sinh hoạt.
Vì sao không dùng giao tiêu do tộc nhân để lại?
Thật sự là bởi vì… tay nghề của các trưởng bối quá quá quá cao cấp!
Giao nhân có tuổi thọ dài, có đủ thời gian tích lũy kinh nghiệm, họ có kiến thức rộng, thẩm mỹ cao, tay nghề tinh xảo, tuổi càng lớn, giao tiêu dệt ra càng hoàn mỹ. Giao tiêu thượng phẩm thậm chí có thể sánh ngang chiến giáp, đao thương bất nhập, cứng cáp như vỏ giáp.
Còn Lam Giao, bỏ qua năm ngàn năm ngủ say, cậu vẫn chỉ là một giao nhân mới hơn một trăm tuổi. Tay nghề dệt giao tiêu so với các trưởng bối, chẳng khác nào khoảng cách giữa vương giả và đồng thau.
Cổ nhân có câu: thất phu vô tội, hoài bích có tội.
Thời nay cũng không khác là bao. Không có trưởng bối che chở, một giao nhân nhỏ bé như cậu bước vào thế giới loài người, nhất định phải cẩn thận, cẩn thận, lại càng phải cẩn thận.
Vì thế, bán những tấm giao tiêu cấp thấp do chính mình dệt sẽ an toàn hơn, không dễ khiến loài người sinh nghi.
Không gian trong nhẫn trữ vật có hạn, Lam Giao mượn thêm vài chiếc vòng tay không gian mà tộc nhân để lại.
Trong khoảng thời gian này, cậu đã khóc rất nhiều lần, tích góp đầy một hộp trân châu, viên nào viên nấy tròn đầy, óng ánh nhuận sắc. Cậu dùng sợi giao tiêu xâu chúng thành những món trang sức tinh xảo, cất vào những hộp tinh thạch nhỏ gọn thanh nhã, trở thành từng món hàng xa xỉ.
Ngoài ra, Lam Giao còn cầm kim mâu tiến hành một cuộc săn bắt quy mô lớn dưới biển sâu.
Trải nghiệm tại trung tâm bảo dưỡng nhân ngư đã để lại cho cậu bóng ma tâm lý cực lớn. Vì dạ dày đáng thương của mình, cậu kiên quyết tích trữ thật nhiều đồ ăn.
Dù sao nhẫn trữ vật có chức năng bảo quản tươi, mang theo thêm một chút món mình thích ăn cũng là phòng ngừa rủi ro.
Lam Giao loại bỏ những loài cá kịch độc, chọn ra những loại có thịt mềm ngon nhất, nhét đầy hai chiếc nhẫn chuyên dùng để đựng thực phẩm.
Hải sản phong phú vô cùng, ngoài cá còn có tôm, cua, sò, ốc, các loại tảo… đều là mỹ thực mà giao nhân yêu thích. Càng nhiều càng tốt.
Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ còn chờ gió đông.
Lam Giao lưu luyến rời khỏi quê hương giao nhân, một mình bơi về phía đại lục.
Trước khi xuất phát, cậu đặc biệt thay đổi đôi chút ngoại hình: rút ngắn chiều dài đuôi cá, điều chỉnh hình dạng vây tai, thu lại những móng vuốt sắc bén, cố gắng khiến bản thân trông giống một nhân ngư bình thường nhất có thể.
Khi đến vùng biển gần trung tâm bảo dưỡng nhân ngư, Lam Giao cố ý thả chậm tốc độ bơi, chủ động để bản thân lọt vào phạm vi radar của loài người. Cậu do dự trồi lên mặt nước, nhìn đông ngó tây, tiện tay chộp lấy một con cá béo dài gần một mét, đánh ngất rồi kẹp dưới nách, coi như lễ ra mắt.
Rất nhanh, cậu đã bị phát hiện.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước