Chương 44

Đăng lúc 16:14 11/01/2026 20 4
Chương trước Chương tiếp
Rất nhanh, sau khi mọi người chia sẻ địa chỉ shop online, phát hiện trong cửa hàng chỉ có duy nhất một bộ trang sức trân châu đã bán hết. Thế là ai nấy đều gửi tin nhắn cho ông chủ, yêu cầu nhanh chóng lên sản phẩm mới, họ muốn mua, mua, mua!
Nhưng tin nhắn gửi đi cả đống mà ông chủ vẫn không online, khiến mọi người sốt ruột đến mức chẳng còn tâm trí dự tiệc.
Lúc này, lão phu nhân Nghiêm gia được đẩy xe lăn vào đại sảnh, đáng lẽ bà phải là tâm điểm của mọi ánh nhìn, thế nhưng những tiểu thư vốn hay nịnh nọt bà lại đồng loạt cúi đầu nhìn thiết bị liên lạc, không biết đang bận rộn chuyện gì.
Sắc mặt lão phu nhân trầm xuống, vô cùng không vui.
“Sao lại thế này?”
Hậu bối lập tức đi hỏi thăm, quay về báo: “Thưa bà, hình như mọi người đều đang muốn mua trang sức trân châu.”
“Trân châu?” Giọng lão phu nhân lạnh lẽo: “Mua sắm ngay tại tiệc mừng thọ của ta sao? Thế gia bây giờ thật đúng là có giáo dưỡng.”
Hậu bối lộ vẻ khó xử, hạ giọng nói: “Bà nội… là vì Tần tổng vừa khen vòng cổ trân châu của một vị phu nhân.”
“Tần tổng?” Lão thái thái sững người: “Tần tổng nào?”
“Tần tổng của tập đoàn Thiên Vũ, Tần Mặc.” Hậu bối nói xong, không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt của bà nội.
Ở phía bên kia, Nghiêm Trí Hiên thấy Tần Mặc cầm ly rượu, nhấp từng ngụm nhỏ một cách tao nhã, liền không nhịn được hỏi: “Tần tổng có hứng thú với trân châu sao?”
Tần Mặc khẽ lắc ly rượu, giọng điệu thản nhiên: “Cậu nghĩ sao?”
Nghiêm Trí Hiên lập tức thức thời mà ngậm miệng.

Lam Giao cầm đũa, gắp một lát cá sống đã được cắt mỏng từ chảo đáy phẳng, đưa vào miệng, nhai chậm rãi. Đuôi cá của cậu gác thoải mái trên tấm thảm mềm, vây đuôi vô thức đong đưa.
Roland quả không hổ là quản gia hình người phỏng sinh. Đao công thuần thục, từng lát cá đều được lọc sạch xương, cắt đều tăm tắp, bày kín cả chảo, chỉ nhìn thôi đã thấy thèm.
Lam Giao ăn miếng này đến miếng khác, hai bên má phồng lên.
Roland đứng nghiêm chỉnh bên bàn ăn, tận chức tận trách, đôi mắt đen như mực chăm chú dõi theo cậu chủ của mình.
Sức ăn của Lam Giao rất lớn. Một chảo cá vẫn chưa đủ, cậu đặt đũa xuống, liếm khóe môi hỏi: “Roland, trong bếp còn cá không?”
Con cá biển sâu cậu đưa cho Roland dài nửa thước, toàn bộ phi lê ra thì một chảo căn bản không chứa hết.
“Còn một nửa.” Roland đáp.
Mắt Lam Giao sáng lên, lập tức đưa chiếc chảo trống cho hắn: “Cắt nốt đi.”
“Vâng, thưa cậu chủ.” Roland nhận chảo, xoay người đi vào bếp.
Lam Giao rút khăn giấy lau miệng, mở giao diện shop online trên thiết bị nhận dạng, nhìn số lượng tin nhắn ngày càng tăng, rơi vào trầm tư.
Trong lúc ăn, cậu đã nghĩ kỹ rồi, việc đột nhiên xuất hiện nhiều khách hàng giàu có như vậy chắc chắn không hề bình thường.
Giao Nhân Vương từng dạy cậu: làm việc không thể chỉ nhìn bề ngoài, phải xuyên qua bề ngoài để thấy được bản chất.
Cậu thiếu tiền, nhưng không phải loại giao nhân thấy tiền là mờ mắt.
Phải giữ vững tâm thái, đi từng bước một.
Nhân ngư yêu thích “nước mắt giao nhân” là điều nằm trong dự liệu. Nhưng vật lấy hi vi quý, nếu cậu lập tức đáp ứng toàn bộ nhu cầu, nước mắt giao nhân sẽ mất giá. Đến lúc đó đừng nói một triêu, e rằng trăm nghìn cũng không bán nổi.
Cầu mà không được mới là trạng thái thường tình của đời người.
Roland mang chảo cá đã cắt xong trở lại phòng ăn, sự chú ý của Lam Giao lập tức bị thức ăn kéo đi.
Thôi, ăn no rồi tính tiếp.
Cậu cúi đầu tiếp tục ăn, hoàn toàn không nhận ra trong ánh mắt Roland lóe lên một tia lam quang nhạt.
“Cậu chủ có muốn uống nước không?” Roland hỏi.
“Hả?” Lam Giao ngậm cá trong miệng, ngẩng đầu nhìn hắn.
Giọng Roland dịu hơn lúc trước: “Cậu có muốn uống nước không? Tôi đã đun một ấm, để nguội hai mươi phút rồi, bây giờ vừa lúc uống được.”
Lam Giao nuốt cá xuống, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, gật đầu. Ăn liền hai chảo cá, quả thật cậu rất khát.
Roland vào bếp lấy ấm nước và một chiếc ly sứ hình cá heo, các bộ đồ sứ khác đều đã vỡ, chỉ còn chiếc ly này may mắn sống sót.
Lam Giao ăn xong miếng cá cuối cùng, thỏa mãn buông đũa. Váy nhân ngư đã bị cậu cởi ra ném vào máy giặt từ lâu, lúc này nửa thân trên đều trần trụi, làn da trắng mịn, đường nét uyển chuyển lộ rõ. Dù ăn hai chảo cá lớn, bụng cậu vẫn phẳng lì.
Cậu chống cằm nhìn Roland rót nước, những ngón tay khớp xương rõ ràng chuyển động, động tác đẹp mắt đến mức chỉ nhìn thôi cũng là một loại hưởng thụ.
“Cậu chủ, mời uống nước.” Roland hai tay nâng ly đưa tới.
“Cảm ơn.” Lam Giao nhận lấy, chậm rãi uống, ánh mắt vô thức quan sát Roland, trong lòng nảy sinh nghi hoặc.
Kỳ lạ thật… cậu càng nhìn Roland càng thấy đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt đen như lưu ly kia, sáng rõ có thần.
Cảm nhận được ánh nhìn của Lam Giao, Roland hơi khom người, ôn hòa hỏi: “Cậu chủ có dặn dò gì không?”
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước