Chương 39

Đăng lúc 16:12 11/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Tần Mặc hạ mắt, ngón tay thon dài chạm vào chiếc khuyên tai bên tai phải, dùng chính câu nói của nó đáp lại: “Seamus, có những chuyện nhìn thấu thì đừng nói ra.”
Seamus lập tức thu màn hình ảo, tắt ánh sáng, ngoan ngoãn giả làm một món trang sức vô tri.
Chuyển phát nhanh của năm nghìn năm sau… đúng là danh xứng với thực!
Lam Giao nhìn đống thùng hàng chất thành núi nhỏ trong phòng khách, không khỏi cảm thán.
Hai giờ trước vừa đặt hàng, vậy mà gần như đã đồng thời được giao đến. Cậu điều khiển xe nhân ngư, đi đi lại lại hơn hai mươi chuyến, cuối cùng mới chuyển hết thùng hàng từ cổng sân vào phòng khách.
May mà cậu là giao nhân, không phải nhân ngư bình thường, nếu không mấy thùng lớn thế này thật sự không dọn nổi.
Giờ phút này, cậu bỗng nhiên vô cùng mong trong nhà có một quản gia phỏng sinh.
Lam Giao không nhịn được mở mạng xã hội, muốn xem bài đăng rút thăm trúng thưởng chuyển phát kia đã mở thưởng hay chưa.
Vừa đăng nhập tài khoản, hệ thống đã nhắc cậu có một tin nhắn mới. Lam Giao tưởng là Hàn Hoa trả lời, không nhìn kỹ đã thuận tay bấm mở.
“Bụp!”
Một tràng pháo hoa thực tế ảo bất ngờ bắn thẳng ra từ màn hình, dọa Lam Giao giật mình ngửa người ra sau. Suýt nữa thì ngã, cậu vội chống mạnh đuôi xuống đất, miễn cưỡng giữ vững thân thể.
Pháo hoa ánh sao lấp lánh bay lượn khắp phòng khách. Trên không trung hiện ra một hàng chữ lớn: [Chúc mừng người dùng “Lam Tinh Linh” đã vượt qua muôn vàn người tham gia, trúng giải đặc biệt của tập đoàn Thiên Vũ! Bạn sẽ nhận được: 1 vé biểu diễn “Popo”. 1 người phỏng sinh cao lớn, soái khí, dịu dàng chu đáo. Vui lòng điền địa chỉ sớm để chúng tôi gửi phần thưởng đến tận nhà cho bạn!]
Lam Giao hơi há miệng, dụi dụi mắt, xác nhận đi xác nhận lại mấy lần. Không sai, đúng là “Lam Tinh Linh”, trùng khớp hoàn toàn với nickname mạng xã hội của cậu.
Cậu phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, cái đuôi đập “bạch bạch bạch” xuống sàn nhà.
Trúng thưởng rồi! Cậu trúng giải lớn thật rồi! Cậu trúng… người phỏng sinh quản gia!
Cảm tạ Giao Nhân Vương!
Lam Giao vui sướng điền địa chỉ, bấm xác nhận, gửi thông tin đi liền một mạch, không chút do dự.
Pháo hoa thực tế ảo biến mất, nhìn quanh phòng khách đầy ắp thùng hàng, Lam Giao dứt khoát ngả người nằm dài lên sofa, trực tiếp biến thành một con cá mặn nằm im bất động.
Cậu quyết định đợi người phỏng sinh đến rồi hãy dỡ thùng và dọn dẹp nhà cửa.
Dù sao thì… chuyển phát nhanh của tương lai nhanh lắm, đúng không?
Lam Giao mở trang web video, vừa lấy từ vòng trữ vật ra một con tôm hùm đất làm đồ ăn vặt nhét vào miệng, vừa xem bài giảng cơ bản về phi thuyền vũ trụ.
Không vào được đại học cũng chẳng sao, còn có lớp học online mà.
Chỉ cần bỏ tiền là có thể học bài giảng của danh sư, không hiểu thì tải xuống xem lại, học tới khi hiểu mới thôi. Giao Nhân Vương rốt cuộc cũng không cần lo lắng chuyện học hành của cậu nữa.
Chuyển phát người phỏng sinh đến nhanh hơn cậu tưởng.
Đúng bốn giờ chiều, chuông cửa biệt thự vang lên. Khóa thông minh dùng giọng nói nhắc nhở, kéo Lam Giao ra khỏi trạng thái học tập chăm chú.
Cậu vội vàng tắt video, ngồi lên xe nhân ngư, lướt nhanh ra mở cửa.
Con thỏ người máy quen thuộc lại xuất hiện, thuần thục móc từ khoang bụng ra một chiếc thùng lớn, nhẹ nhàng đặt xuống đất.
“Xin chào, đây là chuyển phát nhanh của ngài. Vui lòng kiểm tra và ký nhận.”
“Cảm ơn!” Lam Giao cúi người nắm lấy dây buộc trên thùng, mỉm cười cảm ơn nhân viên giao hàng.
“Không có gì.” Con thỏ người máy cong tai, chân phun khí, nháy mắt bay lên không trung, tiếp tục đi giao kiện hàng tiếp theo.
Chiếc thùng lớn khá nặng. Lam Giao kéo thùng vào trong nhà, nhưng xe nhân ngư hoàn toàn không hợp tác, thùng hàng vượt quá hai trăm cân, nó kéo không nổi.
“Tít, tít, tít!”
Xe nhân ngư phát ra tiếng phản đối.
Cái đồ này còn có cả trí năng cấp thấp nữa chứ.
Không còn cách nào khác, Lam Giao đành tự mình ra tay. Cậu ngẩng đầu quan sát xung quanh vài vòng, xác nhận không có ai khả nghi hay thiết bị theo dõi, liền nhảy xuống xe, hai tay nắm chặt dây buộc, hơi dùng sức, gọn gàng khiêng cả thùng lên. Đuôi vung nhẹ, cậu vòng vào phòng khách.
Khá lắm!
Cái thùng này ít nhất cũng phải hơn ba trăm cân!
Đừng nói với cậu bên trong là một người phỏng sinh béo ục ịch đấy nhé!
Giao nhân vốn là thành viên cao cấp của “hiệp hội ngoại hình”, yêu cầu về diện mạo của người hay giao nhân ở chung đều cực kỳ cao. Thứ phải tiếp xúc lâu dài, dù gì cũng phải đẹp mắt một chút, đúng không?
Ôm theo tâm trạng tự an ủi, Lam Giao đặt thùng xuống sàn phòng khách, tìm nút mở và nhẹ nhàng ấn một cái.
Dây buộc tự động tháo ra. Phần nắp thùng không rõ làm từ chất liệu gì chậm rãi nâng lên.
Lam Giao cuộn chặt đuôi, vừa khẩn trương vừa mong đợi.
Cuối cùng, thùng mở hoàn toàn, để lộ “thứ” bên trong.
…Ờ, còn có thêm một lớp màng bảo vệ, cần tháo bằng tay.
Không khí căng thẳng lập tức tan biến. Lam Giao cong môi cười, cũng chẳng buồn kéo, trực tiếp bật móng vuốt, xé toạc lớp màng.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước