Chương 48

Đăng lúc 16:45 11/01/2026 20 4
Chương trước Chương tiếp
Cậu nhớ kích thước cơ thể khi ở hình thái nhân loại và giao nhân, nhưng hiện tại ở hình thái nhân ngư, vóc dáng đã thay đổi, cần đo lại.
Ban đầu Roland đứng yên một bên. Thấy Lam Giao đo vai có vẻ vất vả, trong đôi mắt đen lóe lên ánh lam nhạt, hắn chủ động bước tới, giọng trầm thấp: “Cậu chủ, cần tôi giúp không?”
Cùng một câu nói, nhưng không hiểu sao lúc này nghe lại có cảm giác khác hẳn. Lam Giao theo bản năng sờ vây tai, đưa thước dây cho Roland: “Giúp tôi đo chiều rộng vai.”
“Được.” Roland nhận lấy thước dây, đứng phía sau Lam Giao: “Cậu chủ, tóc có cần vén lên không?”
“Ừ, chờ một chút.” Lam Giao giơ tay gom mái tóc dài còn hơi ướt thành một bó, vắt ra trước ngực, để lộ bờ vai và tấm lưng trắng mịn, trơn bóng.
Roland cầm thước dây bằng hai tay, chậm rãi áp lên vai Lam Giao: “Cậu chủ, đo như vậy có đúng không?”
Đầu ngón tay lạnh lẽo của người phỏng sinh chạm vào làn da, Lam Giao như bị điện giật, theo bản năng khẽ run lên. Cậu quay đầu nhìn Roland, muốn nói gì đó rồi lại thôi: “Anh…”
“Sao vậy?” Đôi mắt của Roland trong trẻo như nước.
“Không có gì.” Lam Giao vỗ nhẹ vây đuôi xuống thảm, gạt bỏ cảm giác khác thường trong lòng, kiên nhẫn chỉ cho hắn cách đo vai rộng sao cho chính xác hơn.
Roland nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh, báo ra từng con số vô cùng chuẩn xác.
Lam Giao cầm bút ghi lại các số đo: vòng ngực, vai rộng, cổ áo, chiều dài tay áo, vòng eo và độ dài đuôi cá. Sau đó, cậu vẽ vẽ viết viết trên một tờ giấy trắng, bắt đầu thiết kế kiểu dáng quần áo.
Giao nhân biết dệt giao tiêu, đương nhiên cũng biết may trang phục.
Để tiết kiệm thời gian, Lam Giao chọn phong cách đơn giản, thiết kế một bộ hoa phục kết hợp yếu tố hiện đại: Phần trên là áo cổ giao màu trắng, tay áo ngắn, phần dưới là quần ống rộng màu sẫm, bên ngoài thắt một chiếc đai lưng tinh xảo. Khi mặc vào vừa gọn gàng lại vừa anh tuấn.
Mười một giờ đêm, Lam Giao mặc bộ giao tiêu y vừa hoàn thành, đứng trước mặt Roland, dang tay ra, tràn đầy cảm giác thành tựu hỏi: “Thế nào, có ngầu không?”
Đôi mắt như pha lê của Roland phản chiếu thân ảnh tiểu nhân ngư. Thần sắc hắn dịu dàng, không tiếc lời khen: “Rất ngầu.”
Lam Giao buông tay, vây đuôi đắc ý đong đưa.
Giống đực giao nhân đương nhiên phải ăn mặc cho ra dáng đàn ông!
Bận rộn cả đêm, Lam Giao mệt rã rời. Cậu ngáp dài, lười dọn dẹp bàn may, quyết định đi đánh răng rửa mặt rồi ngủ trước.
Sáng mai tám giờ phải đến nhà trẻ nhân ngư nhận việc, ít nhất cậu phải dậy lúc sáu rưỡi.
“Ngủ ngon, Roland.” Tiểu giao nhân mặc quần áo bằng giao tiêu, buồn ngủ dụi dụi mắt, trượt vào hồ nước.
“Cậu chủ…” Roland đưa tay định giữ lại, nhưng chỉ chạm được một góc áo mềm mại như tơ.
Lam Giao nhô đầu lên khỏi mặt nước, mơ mơ màng màng hỏi: “Hử? Gì vậy?”
Cậu đưa tay hất nhẹ lọn tóc ướt trước trán, nước từ tay áo trượt xuống như những hạt châu trong suốt, rơi vào hồ, bắn lên từng cụm bọt nước nhỏ.
Quần áo vẫn khô ráo như ban đầu, không hề thấm nước.
Roland rũ mắt, nở nụ cười ôn hòa: “Không có gì. Ngủ ngon, tiểu chủ nhân.”
Lam Giao vẫy tay với hắn, rồi chìm xuống nước. Cậu lười biếng duỗi tay chân và đuôi cá, nằm thẳng dưới đáy hồ, nhắm mắt lại, từ miệng phun ra một chuỗi bong bóng nhỏ.
Lúc này, cậu rất nhớ chiếc vỏ sò lớn nơi biển sâu, bên trong vỏ sò có lót giao tiêu mềm mại, thoải mái, là chiếc “giường” được giao nhân yêu thích nhất.
Chờ sau này có cơ hội, cậu nhất định phải mang chiếc vỏ sò lớn đó về nhà.
À đúng rồi, nhân loại còn phát minh ra các đạo cụ không gian, như chiếc bụng của nhân viên thỏ chuyển phát nhanh, dung tích lớn, lại tiện mang theo. Ngày mai tỉnh dậy, cậu phải mua một cái để đựng đồ cỡ lớn.
Ừm… giá cả chắc không đắt đâu nhỉ?
Mà có đắt cũng không sao, giờ cậu có tiền rồi.
Lam Giao mơ màng chìm vào giấc ngủ. Tư thế từ nằm ngửa chuyển sang nằm nghiêng, đuôi cá hơi cuộn lại, vây đuôi xinh đẹp cùng lớp giao tiêu mềm mại lững lờ trôi trong nước như cánh hoa.
Roland lặng lẽ đứng canh bên bể, nhìn tiểu nhân ngư ngủ say. Hắn điều chỉnh ánh đèn phòng ngủ xuống mức mờ, rồi xoay người đi ra phòng khách.
Thủ công mỹ nghệ vốn không phải sở trường của Mes Gale. Đối mặt với bàn may lộn xộn, hoàng đế Atlans không chút do dự cắt đứt liên kết với trí năng tinh thần, chu đáo giao lại việc dọn dẹp cho quản gia phỏng sinh.
Hoa văn sau gáy Roland tối đi, nó chớp mắt, nét mặt vô cảm cầm lấy dụng cụ dọn dẹp, làm việc đâu ra đấy, không hề cẩu thả.
Trong căn phòng sang trọng thanh nhã, Tần Mặc đang tựa trên sô pha chợp mắt thì tỉnh lại. Trên người hắn vẫn mặc bộ lễ phục ba mảnh dùng khi dự tiệc, cà vạt hơi xộc xệch, cởi mở một nút áo sơ mi, để lộ xương quai xanh gợi cảm.
“Bệ hạ, một phút trước, chấp sự trưởng Kaven đã gọi cho ngài, tạm thời bị tôi chặn lại.” Seamus ngụy trang thành một chiếc khuyên tai tận tụy nhắc nhở chủ nhân.
“Ta biết rồi.” Tần Mặc đứng dậy, cởi áo vest, tùy tiện ném lên sô pha, quay đầu nhìn ra bầu trời sao ngoài cửa sổ.
Hôm nay là ngày rằm, trăng tròn và sáng.
“Có cần về cung điện không ạ?” Seamus hỏi.
“Không cần.” Tần Mặc nói: “Giờ này Kaven tìm ta, tám phần là vì công việc, trực tiếp về Thủ đô tinh là được.”
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước