Chương 34

Đăng lúc 16:10 11/01/2026 19 4
Chương trước Chương tiếp
Cậu mở thiết bị nhận dạng, kéo giao diện ảo ra. Hôm qua cậu đã mày mò qua một lượt, nắm được thao tác cơ bản. Lúc này, cậu mở tài khoản ngân hàng của mình, nhìn con số đáng thương, một số 1 kèm theo ba số 0.
Tâm trạng Lam Giao lập tức chùng xuống, thở dài não nề.
Giao Nhân Vương tiện tay cho cậu một trăm vạn tinh tế tệ… và cùng lúc đó, nó đã biến mất không quay đầu lại.
Hiện giờ, bắt đầu lại từ con số không, mọi thứ đều phải dựa vào chính mình.
Một nghìn tinh tế tệ thực sự rất ít, chỉ đủ cho người bình thường mua dinh dưỡng tề và chi trả sinh hoạt phí cơ bản. Nhưng Lam Giao lại là “nhân ngư”, còn sống trong khu dân cư cao cấp, tiền hồ nước và phí quản lý tòa nhà đều đắt gấp đôi.
Cậu tự tính cho mình một khoản, trừ chi phí ba bữa ăn mỗi ngày ra, mỗi tháng còn phải chi không công gần năm trăm tinh tế tệ.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy đau đầu.
Kiếm tiền, cấp bách như lửa cháy xém lông mày!
Lam Giao lấy từ vòng không gian ra ba hộp trang sức: một đôi hoa tai, một sợi vòng cổ và một chiếc lắc tay. Cậu lần lượt bày chúng lên gạch men bên cạnh bể bơi, tìm vị trí ánh sáng đẹp nhất, rồi dùng thiết bị nhận dạng chụp ảnh từng món.
Cậu chụp liền hơn mười tấm, thay đổi góc độ để làm nổi bật vẻ đẹp của trân châu.
Chụp xong, cậu chọn ra vài tấm ưng ý nhất, tải lên cửa hàng trực tuyến vừa đăng ký tối qua, chỉnh sửa mô tả, niêm yết giá, chính thức cho sản phẩm lên kệ.
Cửa hàng mới tinh, không có chút uy tín nào, cũng chẳng có tiền mua quảng cáo hay vị trí đề xuất. Có người ghé thăm hay không, hoàn toàn phải trông chờ vào vận may.
Lam Giao thoát khỏi giao diện cửa hàng, mở mạng xã hội bằng tài khoản mới đăng ký. Đối với cậu, đây là cách nhanh nhất để hiểu thế giới mới.
Cậu theo dõi tài khoản chính thức của Trung tâm Bảo dưỡng Nhân ngư Trái Đất, bấm thích toàn bộ bài viết liên quan đến “nhân ngư hoang dã”, thầm cảm ơn nhân viên đã đánh mosaic dày cộp để bảo vệ quyền riêng tư cho cậu.
Sau đó, cậu theo dõi Hàn Hoa, để lại một tin nhắn kèm mấy icon nhân ngư dễ thương.
Hàn Hoa có lẽ đang bận, không trả lời ngay.
Lam Giao cũng không để tâm. Cậu tiếp tục theo dõi vài tài khoản lớn, trong đó có một blogger khoa học tên là “Người Tiên Phong Thám Hiểm Vũ Trụ”, thường xuyên giới thiệu các tinh cầu nguyên thủy chưa được khai phá. Cậu muốn tìm manh mối về trứng giao nhân, biết đâu có thể lần ra từ những bài đăng này.
Đột nhiên, một quảng cáo bật lên.
#Chuyển tiếp Popo này, bạn sẽ có cơ hội sở hữu một người máy phỏng sinh hoàn mỹ#
Mắt Lam Giao sáng rực, lập tức bấm vào.
Đúng là đang buồn ngủ thì có người đưa gối.
Cậu chẳng mấy hứng thú với cái gọi là “Popo”, dù sao chỉ cần theo dõi rồi chuyển tiếp là có cơ hội trúng thưởng. Phần thưởng là bốn người máy phỏng sinh với bốn phong cách khác nhau: ngự tỷ, soái ca, loli và shota, chỉ có bốn người trúng giải, mỗi người nhận ngẫu nhiên một mẫu.
Lam Giao không chút do dự theo dõi rồi chuyển tiếp, sau đó chắp tay trước ngực cầu nguyện.
“Giao Nhân Vương vĩ đại, xin hãy phù hộ cho con trúng thưởng!”
Cầu nguyện xong, cậu mới rảnh rỗi xem thử Popo là gì.
Popo là hình tượng AI đại diện của Tập đoàn Thiên Vũ, ngoại hình ngọt ngào, dịu dàng đáng yêu, mặc váy lụa màu vàng, bên dưới là chiếc đuôi vàng rực. Cô đội vương miện, mái tóc dài xoăn nhẹ màu vàng nhạt buông xõa, tay cầm micro, tạo dáng như đang ca hát.
[Ngày 10 tháng 10, phòng phát sóng “Ngôi Sao Không Trung” – Popo chờ bạn đến!]
Hóa ra là AI tổ chức buổi hòa nhạc trực tuyến.
Lam Giao nhận ra rằng ở thời đại tinh tế, con người ngày càng ưa chuộng minh tinh ảo. Dù là diễn xuất hay ca hát, độ nổi tiếng của minh tinh ảo đều vượt xa người thật. Nhân vật giả thuyết được thiết kế hoàn mỹ, không tì vết, kỹ năng diễn xuất và ca hát đạt đến mức không thể soi lỗi, thỏa mãn mọi ảo tưởng của con người.
Ngược lại, diễn viên và ca sĩ thật luôn có đủ loại khuyết điểm, khiến độ nổi tiếng khó sánh bằng.
Lam Giao mở một bài hát của Popo, không thể không thừa nhận âm sắc rất đẹp, mỗi nốt đều vang lên tròn trịa, kết hợp hiệu ứng sân khấu mộng ảo, mang đến cảm giác thưởng thức cả thính giác lẫn thị giác.
Nhưng nếu phải nói thiếu sót ở đâu, thì chính là… cảm xúc chưa đủ.
Con người là con người vì có cảm xúc.
Những người có trải nghiệm khác nhau sẽ mang tư tưởng và cách cảm nhận khác nhau, rồi truyền tải chúng qua tiếng hát.
Giao nhân vốn quen dùng ca hát để truyền tin và bày tỏ cảm xúc, yêu cầu về âm sắc gần như khắt khe đến mức soi mói. Vì vậy, trong tai Lam Giao, tiếng hát của Popo giống như một giọng nói đẹp nhưng không có linh hồn.
Cậu tắt video, xoa xoa vành tai cá bị “tra tấn”.
Thoát khỏi mạng xã hội, Lam Giao tắt màn hình, trượt người xuống nước.
Phơi nắng thêm nữa, cậu sẽ biến thành… giao nhân khô mất.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước