Chương 11

Đăng lúc 10:17 10/01/2026 17 4
Chương trước Chương tiếp
Thượng úy sững sờ, xấu hổ hạ cánh tay đang giơ giữa không trung xuống, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của trưởng quan, trong đầu hắn hiện lên một dấu hỏi to đùng.

Ai nói bệ hạ đối với nhân ngư luôn lạnh nhạt?

Lại là ai nói rằng mỗi nhân ngư từng gặp bệ hạ đều sợ đến mức ngất xỉu?

Rõ ràng bây giờ trông họ rất hòa hợp mà?

Tiểu nhân ngư ngoan ngoãn dựa trong vòng tay bệ hạ, không khóc cũng không quấy, yên tĩnh đến lạ. Chiếc đuôi cá lộ ra ngoài áo choàng khẽ lắc lư, vừa xinh đẹp vừa đáng yêu.

Địa Cầu là Thuỷ Tổ Tinh của nhân loại trong kỷ nguyên tinh tế, đồng thời cũng là nơi khởi nguyên của nhân ngư. Phần lớn nhân ngư sinh ra ở ngoại tinh khi đến một độ tuổi nhất định đều sẽ tò mò quay về Thuỷ Tổ Tinh để tham quan.

Lần này, học sinh của Học viện Nhân Ngư Triều Tịch quá đỗi xui xẻo. Họ vui vẻ đến du lịch, lại bị bọn hải tặc hung hãn bắt cóc.

Hải tặc gian xảo và tàn nhẫn. Để né tránh sự truy bắt của quân đội, chúng cố tình đưa nhân ngư đến vùng biển có tín hiệu hỗn loạn, gây nhiễu khả năng phán đoán của quân đội.

Căn cứ đồn trú trên Địa Cầu sau khi nhận được tin nhân ngư bị bắt cóc đã lập tức phái người tiến hành cứu viện. Nhưng do hải tặc tinh thông phản trinh sát, hành tung mờ mịt, căn cứ chỉ có thể triển khai tìm kiếm trên diện rộng bằng các chiến hạm không gian.

Suốt năm, sáu ngày tìm kiếm vô vọng, khi mọi người đều sốt ruột như lửa đốt, thì Đế quốc hoàng đế bệ hạ của Atlans - Mes Gale - điều khiển cơ giáp từ trên trời giáng xuống. Ngài dễ dàng khóa chặt tọa độ thuyền hải tặc, dẫn dắt quân hạm trực tiếp tiến đến mục tiêu, phát động cuộc tấn công mãnh liệt.

Vì lo sợ làm tổn thương con tin, quân đội buộc phải giằng co hơn hai giờ. Cuối cùng, đội đặc nhiệm tiên phong liều mạng xông qua làn đạn, lẻn vào bên trong thuyền hải tặc, tiêu diệt toàn bộ kẻ địch, thành công cứu thoát tất cả nhân ngư.

Còn việc vì sao bệ hạ vốn nên ở Thủ Đô Tinh lại xuất hiện nhanh đến vậy, trùng hợp đến thế, thì không phải điều mà thượng úy có thể suy đoán.

Dù sao, khi còn ở trong quân đội, hắn thường xuyên nghe huấn luyện viên nhắc đến việc hoàng đế bệ hạ của bọn họ hành tung bí ẩn, xuất quỷ nhập thần. Bất kể cách nhau bao nhiêu tinh vực, ngài luôn có thể kịp thời xuất hiện, giải quyết những vấn đề khó khăn nhất.

Ví dụ như lần nhân ngư bị hải tặc bắt cóc này. Do quân đội chậm chạp chưa cứu được con tin, trên tinh võng đã gần như bùng nổ. Các nhân vật có ảnh hưởng lần lượt lên tiếng chỉ trích, cư dân mạng càng mắng căn cứ đồn trú trên Thủy Tổ tinh đến mức không còn chỗ dung thân. Uy vọng mà quân đội đế quốc tích lũy suốt nhiều năm đứng trước nguy cơ sụp đổ.

Mặc dù đội ngũ kỹ thuật của căn cứ ngày đêm làm việc, sắp phá giải được tín hiệu gây nhiễu của hải tặc, nhưng người dân tinh tế không chờ nổi, gia đình của các nhân ngư cũng không chờ nổi.

Một số phần tử bất hợp pháp có ý đồ lật đổ đế quốc nhân cơ hội đục nước béo cò, kích động dư luận. Trong tình thế đó, dư luận đế quốc phải đối mặt với thử thách nghiêm trọng. Sự xuất hiện của bệ hạ chẳng khác nào thiên thần giáng thế, gọn gàng dứt khoát tiêu diệt hải tặc, dùng lưỡi dao sắc bén chặt đứt mớ bòng bong, giúp chính phủ giành lại thế chủ động.

Ánh mắt thượng úy nóng rực nhìn người đàn ông phía trước, trong lòng dâng lên sự sùng kính mãnh liệt.

Lam Giao được ôm đi suốt một quãng đường, mùi tử đàn quanh quẩn khiến tinh thần căng thẳng của cậu dần thả lỏng. Nhưng cũng chính lúc này, cảm giác mệt mỏi liền ập đến.

Cậu đã ngủ say năm nghìn năm, cơ thể vừa thức tỉnh vẫn còn ở trạng thái suy yếu. Ba ngày qua, vì tìm kiếm tộc nhân, cậu bôn ba không ngừng nghỉ. Đặc biệt là hôm nay, tinh thần cậu luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ, nhiều lần sử dụng tiềm âm, lại còn phải đấu trí với hải tặc, tinh lực đã sớm chạm tới giới hạn.

Cậu lén dựa người sát hơn vào ngực người đàn ông, ngáp một cái thật nhỏ. Mí mắt khép hờ, đầu khẽ gật gù, mơ hồ có dấu hiệu bị Chu Công gọi đi.

Không phải Lam Giao quá tin tưởng “người xa lạ”, mà là bởi trong ký ức về quốc gia nơi cậu từng sinh sống, mỗi khi tai họa ập đến, quân nhân luôn là những người xông pha nơi tuyến đầu, bảo vệ sinh mệnh và tài sản của dân chúng. Quan hệ giữa quân nhân và người dân giống như cá với nước, thân thiết và tin cậy.

Người đàn ông này mang lại cho Lam Giao cảm giác bình thản và ôn hòa, không hề có một tia ác ý. Vì thế, cậu vô thức buông lỏng cảnh giác, tin tưởng mà dựa vào vòng tay ấy, dần chìm vào cơn buồn ngủ.

Mes Gale cảm nhận được một cái đầu nhỏ tựa vào ngực mình, bước chân vững vàng khẽ chậm lại. Anh cúi đầu nhìn xoáy tóc đáng yêu trên đỉnh đầu tiểu nhân ngư, trong đôi mắt tím sâu thẳm thoáng hiện ý cười. Không lộ vẻ gì, anh điều chỉnh tư thế cánh tay, để cậu dựa vào thoải mái hơn.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước