Chương 24

Đăng lúc 11:03 10/01/2026 18 4
Chương trước Chương tiếp
Một bộ xương giao nhân được bảo tồn hoàn hảo đang tựa ngồi trên vương tọa, tư thế ưu nhã, đầu hơi cúi, khuỷu tay đặt trên tay vịn, chống lên thái dương, như thể chỉ đang chợp mắt.
Lam Giao vội vàng bơi tới, đưa tay định chạm vào, rồi lại rụt về nhanh hơn, cậu sợ làm hỏng.
Ban đầu cậu tưởng đó là Giao Nhân Vương, nhưng nghĩ đến việc Giao Nhân Vương đã dẫn tộc nhân rời khỏi địa cầu đến tinh cầu khác, không thể nào quay lại biển sâu, cậu liền gạt bỏ suy đoán. Ánh mắt cậu dừng lại ở cánh tay bộ xương, nơi có hoa văn vòng tay quen thuộc.
Cậu nhận ra người ấy là ai.
Đây là Bích Tiêu, giao nhân cuối cùng ở lại địa cầu để bảo vệ tộc nhân.
Nước mắt Lam Giao lại trào ra. Cậu đau xót nhìn bộ xương, trong đầu hiện lên hình ảnh giao nhân từng sống động năm nào.
Năm trăm tuổi, Bích Tiêu so với những giao nhân động một cái là ngàn tuổi trong tộc vẫn còn rất trẻ, được các trưởng bối yêu mến, thậm chí còn được Giao Nhân Vương xem như người kế thừa.
Sau khi Lam Giao chào đời, sự chú ý của tộc nhân dồn cả vào cậu. Giao Nhân Vương tự tay dạy dỗ Lam Giao, khiến Bích Tiêu sinh lòng ghen tị, thường lén bắt nạt cậu. Ví dụ như cố ý cướp con mồi của cậu, hay bắt cua bỏ vào giường vỏ sò để dọa cậu,, những trò đùa ấu trĩ đến mức Lam Giao chẳng buồn để tâm.
Nhưng càng bị phớt lờ, Bích Tiêu lại càng hăng hái.
Đến khi Lam Giao lên bờ, hắn cũng theo lên bờ, lấy danh nghĩa làm anh trai, dạy cậu cách sinh tồn trong xã hội loài người.
Dạy thì chẳng được bao nhiêu, tiền lại tiêu sạch. Lam Giao đói meo, cuối cùng bị Giao Nhân Vương nghe tin chạy tới, đè Bích Tiêu ra đánh cho một trận, từ đó hắn mới chịu ngoan ngoãn.
Lam Giao biết rõ, Bích Tiêu không hề ghét cậu, chỉ là tâm lý mất cân bằng mà thôi.
Giống như con người, trong nhà có một đứa con, cha mẹ lại sinh thêm đứa thứ hai, đứa đầu cảm thấy tình yêu bị cướp mất nên mới giận dỗi.
Nhưng giao nhân rốt cuộc không phải nhân loại. Qua tuổi trưởng thành, Bích Tiêu trở nên đứng đắn hơn, không bao giờ nhắc lại “lịch sử đen tối” ngày trước nữa, thái độ với Lam Giao cũng không lạnh không nóng.
Lam Giao chưa từng nghĩ rằng, Bích Tiêu lại sẵn sàng ở lại bảo vệ cậu.
Cậu mấp máy môi, bọt khí trào ra thành chuỗi.
Cảm ơn. Cậu lặng lẽ nói.
Nguyện vọng cả đời của Bích Tiêu là kế thừa Giao Nhân Vương. Ở khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, hắn không lập bia mộ cho mình, mà ngồi trên vương tọa. Cái ngồi này, không biết đã kéo dài bao nhiêu năm.
Lam Giao vừa khóc vừa cười.
Cậu quay người, tìm một chiếc vỏ sò lớn gần đó, lấy ra chiếc giao tiêu hoa văn tinh xảo, nhẹ nhàng khoác lên bộ xương của Bích Tiêu.
Lùi lại một bước, cậu nâng tay phải đặt trước ngực, uốn cong đuôi, trang trọng hành lễ vương giả.
Rất lâu sau, cậu mới đứng thẳng lên, phát hiện bàn tay trái của Bích Tiêu nắm chặt như đang giữ thứ gì đó.
Do dự một lát, Lam Giao cẩn thận bẻ mở, lấy vật kia ra.
Đó là một quả cầu kim loại hình tròn, là sản phẩm công nghệ của nhân loại.
Trên quả cầu có một nút nhỏ. Lam Giao thử ấn xuống.
“Tích!”
Quả cầu sáng lên, một điểm sáng bắn ra, nhanh chóng mở rộng thành hình ảnh thực tế ảo.
Tóc dài sẫm màu, đôi mắt vàng kim, ngũ quan sâu sắc, vẻ mặt vừa kiêu ngạo vừa cô độc.
Là Bích Tiêu.
“Tiểu Giao, lại gặp rồi.”
Bích Tiêu nghiêng đầu lẩm bẩm một câu, rồi tiếp tục: “Ngạc nhiên không? Bất ngờ không? Người cuối cùng ở bên cậu lại là anh đấy. Để bảo vệ cậu, anh đã một mình sống 4.631 năm, 7 tháng, lẻ 3 ngày. Giao Nhân Vương mãi không trở về, anh cứ nghĩ đợi cậu tỉnh, sẽ miễn cưỡng ghép thành một đôi, cùng nhau tung hoành biển rộng. Đáng tiếc… cậu đúng là ngủ giỏi thật.”
Khóe môi hắn cong lên, ánh mắt lấp lánh.
“Mỗi năm hút của anh nhiều sức mạnh như vậy, không kéo dài ngủ đông mới là lạ.”
“Hừm… quay lại chuyện chính. Anh đợi không được Giao Nhân Vương, cũng không đợi được cậu tỉnh dậy, chỉ có thể sang thế giới loài người làm một thiết bị lưu trữ hình ảnh chống nước. Chỉ mong người bán không lừa anh, trăm năm sau vẫn còn dùng được.”
“Tiểu Giao, khi cậu tỉnh lại, có lẽ cậu là giao nhân cuối cùng trên địa cầu rồi. Cô độc lắm đúng không? Cô độc là phải rồi! Cảm giác đó anh hiểu rõ nhất. Ngày nào cũng một mình đi săn, một mình ra vào cung điện, một mình ca hát, một mình chịu đựng… ngày này qua ngày khác, năm này sang năm nọ, anh sắp phát điên rồi, hiểu không? Phát điên thật sự.”
“Có lúc anh chỉ hận không thể phá phong ấn, đánh thức cậu, ôm cậu… À, đừng hiểu lầm, anh không muốn giao phối với cậu đâu, chỉ là muốn ôm một giao nhân thôi.”
Hắn lại nghiêng đầu, thở dài: “Nếu anh thật sự làm vậy, Giao Nhân Vương trở về nhất định sẽ đánh chết anh mất.”
Dường như có thứ gì đó trượt khỏi khóe mắt hắn, lóe lên trong khoảnh khắc rồi tan biến.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước