Chương 41

Đăng lúc 16:13 11/01/2026 16 4
Chương trước Chương tiếp
Lam Giao hơi do dự. Người phỏng sinh còn mới tinh, vừa xuất xưởng, đem vứt đi như vậy quả thật có phần tàn nhẫn.
Không còn cách nào khác, không trả được thì chỉ có thể khởi động lại.
Giữa phòng khách hỗn loạn, Lam Giao cúp máy, tiến lên kiểm tra người phỏng sinh đang nằm úp trên sàn không nhúc nhích. Chẳng lẽ bị cậu đánh hỏng rồi? Ban nãy cậu dùng lực rất lớn, đủ để quật ngã cả cá voi hổ đó.
Cậu dọn mấy thùng hàng đè trên người phỏng sinh ra, kiểm tra sơ qua, không thấy vỡ nát hay hỏng hóc gì, lúc này mới thở phào. Làm theo hướng dẫn của nhân viên, cậu đưa tay chạm vào nút cảm ứng sau gáy người phỏng sinh. Hoa văn màu tím lóe sáng một cái, cậu lập tức rụt tay, lùi ra xa, lặng lẽ chờ đợi.
“Tích tích!”
Chương trình người phỏng sinh khởi động lại, đôi mắt lần nữa mở ra.
Lam Giao đứng cách hắn chừng ba mét, nhìn hắn từ dưới đất đứng lên, tiện tay sắp xếp lại những kiện hàng bị đổ ngã xung quanh.
“Xin chào chủ nhân. Tôi là người phỏng sinh quản gia số 999. Xin hãy đặt tên cho tôi.”
Người phỏng sinh cao gần một mét chín, một tay đặt trước ngực, một tay đặt sau lưng, cúi người hành lễ vô cùng tiêu chuẩn.
Lam Giao thấy vậy mới thật sự yên tâm.
Xem ra trí năng bên trong người phỏng sinh cũng giống máy tính đời cũ, bị lỗi thì chỉ cần khởi động lại là xong.
Chỉ là… nên đặt tên gì đây?
Người phỏng sinh vẫn giữ nguyên tư thế hành lễ, mái tóc rủ xuống, lộ ra đoạn cổ trắng muốt. Lam Giao vô tình nhìn thấy hoa văn màu tím sau gáy hắn, trong đầu lóe lên ý nghĩ, buột miệng nói: “Roland. Sau này ngươi tên là Roland.”
“Roland cảm ơn chủ nhân đã ban tên.”
Người phỏng sinh đứng thẳng người, đôi mắt đen như pha lê chăm chú nhìn Lam Giao.
Lam Giao hiện tại ở trạng thái nhân ngư, đuôi ngắn hơn bình thường, khi đứng thẳng cao khoảng một mét tám lăm, thấp hơn Roland một chút. Hai người đứng đối diện, cũng không tạo cảm giác áp bức gì.
Liếc nhìn vóc dáng khiến người khác ghen tị của Roland, Lam Giao hỏi: “Roland, ngươi không có quần áo sao?”
Roland hoàn toàn trần trụi, không hề lộ vẻ ngại ngùng. “Xin chủ nhân thứ lỗi.”
Ngay sau đó, mái tóc dài của hắn như có sinh mệnh, quấn lấy cơ thể. Chỉ trong chớp mắt, tóc biến thành một bộ lễ phục quản gia màu đen chỉnh tề. Khi nhìn lại, mái tóc đã trở thành kiểu ngắn gọn gàng.
Lam Giao trầm trồ, tiến lại gần hỏi: “Làm sao làm được vậy?”
Roland trả lời đúng mực: “Chỉ là chức năng chuyển hóa vật chất đơn giản thôi ạ.”
Khi còn ở trung tâm bảo dưỡng nhân ngư, Lam Giao từng học qua kiến thức tiểu học và trung học. Cậu biết khoa học kỹ thuật hiện tại phát triển vượt xa tưởng tượng, nên cũng không truy hỏi thêm.
Việc trước mắt là dọn dẹp phòng khách hỗn độn.
Cậu chỉ vào đống thùng hàng ngổn ngang trên sàn, ra mệnh lệnh đầu tiên: “Làm ơn giúp ta mở các kiện hàng.”
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Roland hành lễ đáp lại.
Quả nhiên, có người máy phỏng sinh quản gia rồi, cuộc sống nhẹ nhõm hơn hẳn.
Lam Giao ung dung nằm dài trên sofa, mở lại lớp học trực tuyến, tiếp tục học tập.
Nửa giờ sau, toàn bộ kiện hàng đều đã được mở ra và đặt đúng vị trí cần đặt, ngoại trừ hai thùng đồ sứ bị vỡ nát thành mảnh vụn.
“Thưa chủ nhân, những thứ này nên xử lý thế nào đây?” Roland hỏi Lam Giao.
Lam Giao nhìn bộ ấm chén bàn trà mà cậu đã tốn hai ba nghìn mua về, lại nhìn sang gương mặt tuấn tú vô tội của Roland. Một cục tức nghẹn ở ngực, buồn đến đau lòng.
Đau lòng tiền.
“Vứt đi.” Cậu nói với giọng vô cùng khổ sở.
Còn có thể làm gì được nữa? Đánh Roland một trận sao?
Toàn thân người phỏng sinh đều là máy móc, đánh vào còn sợ đau tay mình ấy chứ!
“Vâng, thưa chủ nhân.”
Bị đôi mắt xanh u oán của Lam Giao nhìn chằm chằm, Roland hoàn toàn không cảm thấy áp lực. Hắn cẩn thận thu gom các mảnh vỡ, rồi cùng những thùng hàng rỗng mang hết ra ngoài sân, bỏ vào ống thu hồi rác.
Căn nhà nhanh chóng được dọn dẹp sạch sẽ. Trên cửa sổ treo rèm thanh nhã, phòng khách trải thảm mềm mại, trên sofa có thêm một hàng gối ôm tròn trịa, bức tường đơn điệu cũng được treo tranh trang trí tinh xảo. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, toàn bộ không gian trở nên ấm áp và dễ chịu hơn hẳn.
Lam Giao lộ ra nụ cười hài lòng, đuôi cá phủ vảy mịn vui vẻ cọ qua cọ lại tấm thảm lông xù.
Roland đứng nghiêm túc bên cạnh sofa, làm tròn bổn phận của mình: “Thưa chủ nhân, đã đến giờ chuẩn bị bữa tối. Nhưng trong tủ bảo quản của bếp không có bất kỳ nguyên liệu nào cả.”
“Hả?” Lam Giao cúi đầu nhìn đồng hồ trên thiết bị nhận dạng, khẽ thở dài, đã gần sáu giờ rồi, khó trách cậu cảm thấy đói bụng.
“Roland.”
“Chủ nhân có dặn dò gì?”
“Cái đó…” Lam Giao nhìn thẳng vào hắn, nghiêm túc hỏi: “Người phỏng sinh có phản bội chủ nhân không?”
Roland nâng tay phải đặt trước ngực, biểu thị sự trung thành tuyệt đối: “Nguyên tắc số một của người phỏng sinh: tuyệt đối không phản bội chủ nhân. Nếu vi phạm, hệ thống sẽ tự động kích hoạt chương trình tự hủy.”
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước