Chương 2

Đăng lúc 19:14 03/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Khi tai nạn giáng xuống, toàn bộ giao nhân trên thế giới đều tụ tập về biển sâu.
Lam Giao cẩn thận đếm lại, toàn bộ tộc đàn cộng lại cũng chỉ hơn mười nghìn người, hơn nữa ngoại trừ cậu ra, tuổi tác của những người khác đều trên năm trăm.
Các trưởng bối có tuổi thọ dài, trong cuộc đời đã trải qua nhiều lần đại tai nạn, kinh nghiệm vô cùng phong phú. Họ dạy Lam Giao thu thập những vỏ sò kiên cố nhất nơi biển sâu, dùng bùn núi lửa bôi lên, lại tìm một loại tinh thể màu tím để khảm lên, gia cố thêm độ bền.
Lam Giao tìm được loại vỏ sò mà giao nhân yêu thích nhất, đó là xà cừ, đường kính lên tới hai mét, tuổi thọ ít nhất trên hai trăm năm. Cậu ăn sạch sinh vật nhuyễn thể bên trong, xử lý vỏ sò thật kỹ, lót lên lớp giao tiêu mềm mại nhất, làm thành một chiếc giường thoải mái.
Làm theo phương pháp các trưởng bối truyền dạy, cậu nhiều lần bôi bùn núi lửa, gắn thêm tinh thể màu tím. Vỏ sò dần trở nên lấp lánh rực rỡ, Lam Giao khiêng nó trở về cung điện nơi tộc nhân cư trú.
Giao Nhân Vương yêu cầu cậu đặt vỏ sò ở vị trí sâu nhất trong cung điện, còn vỏ sò của các tộc nhân khác thì bố trí bên ngoài, tạo thành thế bảo vệ.
Lam Giao bò vào trong vỏ sò, điều chỉnh lại các chức năng sinh lý của bản thân, rồi tiến vào trạng thái hôn mê.
Giấc ngủ này kéo dài rất lâu.
Lam Giao không biết mình đã ngủ bao nhiêu năm. Khi tỉnh lại từ cơn hôn mê, cậu phát hiện bản thân không còn ở trong cung điện giao nhân nữa. Vỏ sò nửa vùi trong bùn dưới đáy biển, phía trên mọc đầy rong tảo.
Cậu gian nan đẩy nắp vỏ sò ra, bò ra ngoài, vẻ mặt ngơ ngác đối diện với vùng hải vực hoàn toàn xa lạ.
Sau khi hoàn toàn tỉnh táo, cậu mở miệng phát ra âm thanh giao nhân, gọi tộc nhân đến.
Cậu gọi rất lâu nhưng không có ai đáp lại, ngược lại còn thu hút vô số loài cá hình thù quái dị.
Chúng hung hãn lao về phía cậu, ý đồ săn mồi. Lam Giao vừa mới tỉnh ngủ, bụng lại đang đói, liền bung móng tay sắc bén như đao, ra tay không chút nương tình.
Những con cá kia săn mồi không thành, ngược lại trở thành con mồi, hoảng sợ bỏ chạy tán loạn.
Lam Giao bắt lấy con cá béo nhất, mổ bụng, lấy phần thịt tươi ngon nhất, chậm rãi nhai nuốt.
Sau khi lấp đầy bụng, xung quanh không còn con cá nào dám tới gần cậu nữa, tất cả đều thông minh mà tránh xa.
Lam Giao kéo vỏ sò ra khỏi bùn, cẩn thận rửa sạch, tìm một rạn san hô sâu trong biển để tạm thời an cư.
Cậu không biết từ lúc chìm vào giấc ngủ đến khi thức tỉnh đã trải qua bao nhiêu năm. Theo lời các trưởng bối từng nói, mỗi lần giao nhân hôn mê đều kéo dài khoảng trăm năm.
Trăm năm, biển xanh hóa nương dâu.
Cung điện dưới đáy biển biến mất, vỏ sò bị dòng hải lưu cuốn đi, cũng không phải là chuyện không thể xảy ra.
Thế nhưng, khắp hải vực vẫn không thấy bóng dáng tộc nhân, ngay cả tín hiệu giao nhân cũng hoàn toàn mất hiệu lực. Điều này cho thấy nơi đây đã cách xa khu cư trú cũ đến mức đáng lo.
Lam Giao liếm môi, hoàn hồn lại từ dòng suy tư, vươn người chuẩn bị tiếp tục hành động.
Dù thế nào đi nữa, cậu cũng phải tìm được tộc nhân.
Cậu rời khỏi vỏ sò, chỉnh lại lớp giao tiêu bên trong cho ngay ngắn, khép chặt nắp lại. Đuôi dài vung lên, trong chớp mắt Lam Giao đã lướt đi hơn mười mét.
Cậu quyết định lên mặt biển xem thử.
Ba ngày nay cậu luôn dò xét ở đáy biển, còn chưa từng nổi lên mặt nước.
Biển sâu u ám, ngoại trừ vài sinh vật phát sáng thì không có lấy một tia sáng nào khác. Khi Lam Giao bơi lên cao, không gian xung quanh dần dần sáng rõ hơn.
Giữa làn sóng biếc, giao nhân nửa người nửa cá khẽ vung chiếc đuôi dài màu lam. Vây đuôi hình quạt mỏng như lụa nhẹ nhàng bay bổng, từng lớp vảy xếp chồng lấp lánh ánh sáng, đến bên hông thì nhỏ dần, tinh mịn rồi hoàn toàn biến mất. Từ thắt lưng trở lên là làn da trắng như ngọc, đường cong mềm mại tuyệt mỹ, vân da rõ nét. Mái tóc dài màu lam nhạt hơi xoăn, trôi bồng bềnh trong nước biển như mây như sương.
Lam Giao hơi ngẩng đầu. Các đường nét trên gương mặt do thiên nhiên tỉ mỉ tạo tác tinh xảo đến mức hoàn mỹ, đôi mắt xanh biển tựa bảo thạch lấp lánh, sống mũi cao thẳng, đôi môi hồng nhạt. Dung mạo cậu trông như con người mười bảy, mười tám tuổi, nằm giữa ranh giới thiếu niên và thanh niên, vừa thuần khiết vừa gợi cảm. Tai cậu là vây cá, phần gốc phủ kín những vảy nhỏ li ti, vây cá dần xòe rộng, khẽ đung đưa theo dòng nước, đẹp như tranh vẽ.
Trong biển, giao nhân hô hấp bằng mang.
Mang nằm phía sau tai, ẩn dưới mái tóc. Khi mở ra trông như một khe nhỏ, khép lại thì hoàn toàn không để lộ dấu vết.
Càng bơi lên gần mặt biển, Lam Giao càng gặp nhiều cá hơn, lớn nhỏ đủ loại. Chúng đều xem cậu là kẻ xâm nhập lãnh địa, đồng loạt tỏ thái độ vây công.
Lam Giao vẫn bình thản. Cậu mở miệng, phát ra sóng siêu âm, chỉ trong khoảnh khắc, một mảng lớn cá nhỏ đã chết nổi lềnh bềnh.
Còn những con cá có thân hình lớn hơn, lợi trảo lập tức bật ra, đuôi dài quét ngang, thân hình cậu lao vút về phía trước như mũi tên rời cung. Chỉ sau vài lượt giao phong, cá lớn đã bị xé nát thành từng mảnh, máu nhuộm đỏ cả vùng nước biển xung quanh.
Sức chiến đấu của cậu quá mạnh, đến mức những đàn cá chỉ dám đứng từ xa quan sát rồi chậm rãi lùi lại, tránh xa tên hung thần ác sát này.
Thiên nhiên vốn tuân theo quy luật tuần hoàn cá lớn nuốt cá bé.
Giao nhân là vương giả của đại dương. Dù Lam Giao chỉ mới một trăm tuổi, cậu vẫn đủ tư cách xưng bá vùng hải vực này.
Không còn vật cản, Lam Giao bơi càng lúc càng tùy ý.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước