Chương 3

Đăng lúc 19:14 03/01/2026 20 4
Chương trước Chương tiếp
Khi chỉ còn cách mặt biển khoảng hai mươi mét, cậu đột ngột dừng động tác bơi lên.
Trên mặt biển có thuyền!
Một bóng đen khổng lồ phủ xuống, dài đến hàng trăm mét, đó là một con tàu cỡ lớn.
Lúc này Lam Giao vẫn đang ở hình thái giao nhân. Trong tình huống chưa thăm dò rõ ràng mà tiếp cận loài người, kết cục rất có thể sẽ vô cùng thê thảm.
Cậu do dự, rồi quyết định lặn xuống.
Khoa học kỹ thuật của loài người vô cùng phát triển, những con tàu cỡ lớn như thế này hẳn đều được trang bị radar. Một khi bị phát hiện, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
Đúng lúc đó, một con cá voi biến dị khổng lồ dài hơn mấy chục mét bơi ngang qua. Lam Giao chớp mắt, nhân cơ hội áp sát, bơi sát dưới bụng nó. Cá voi khổng lồ cảm thấy khó hiểu trước hành động của cậu, nhưng không cảm nhận được ác ý nên mặc kệ.
Có cá voi khổng lồ che chắn, Lam Giao lặng lẽ rời khỏi phạm vi của con tàu lớn.
Khi một kình một giao vừa bơi ra xa hơn mười mét, mặt biển đột nhiên nổ tung.
“Ầm! Ầm! Ầm!”
Nước biển cuộn trào dữ dội, hình thành những xoáy nước khổng lồ. Cá tôm xung quanh bị cuốn vào trong, thương vong vô số.
Lam Giao lập tức đưa ra quyết định, thân hình vọt mạnh về phía trước, rời khỏi phạm vi xoáy nước. Cá voi khổng lồ hoảng loạn, nhưng vì thân hình quá lớn nên chậm mất một nhịp, bị xoáy nước kéo vào.
Xoáy nước tựa như cỗ máy xay thịt. Một sinh vật khổng lồ như cá voi, vậy mà chỉ trong chớp mắt đã bị nghiền nát thành từng mảnh.
Lam Giao khẽ chấn động.
Chỉ có vũ khí năng lượng cao của loài người mới có thể tạo ra sức hủy diệt đáng sợ như vậy.
May mà cậu bơi nhanh, chỉ cần chậm thêm một chút thôi, e rằng cậu đã chết không toàn thây rồi.
Cậu ngẩng đầu, xuyên qua làn nước nhìn lên, phát hiện con tàu lớn trên mặt biển chao đảo dữ dội, dường như sắp nghiêng lật đi, rõ ràng, nó đang hứng chịu sự tấn công của vũ khí nóng.
Chiến tranh đã bùng nổ trên mặt biển.
Sắc mặt Lam Giao trầm xuống.
Cậu chỉ ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại… thế giới này chẳng lẽ đã xảy ra biến đổi long trời lở đất hay sao?
Trái Đất, còn hòa bình không vậy?
Xoáy nước dần tan biến, đáy biển lại khôi phục vẻ yên tĩnh vốn có.
“Ùm!”
Theo tiếng vật nặng rơi xuống nước, một khối “vật thể” màu lam nhạt rơi thẳng xuống biển sâu.
Lam Giao tập trung nhìn kỹ, tim cậu chợt thắt lại, đó là một giao nhân!
Tinh thần cậu chấn động mạnh, không màng nguy hiểm, lập tức bơi về phía đối phương.
Rất nhanh, Lam Giao tiếp cận được người kia, dang tay ôm lấy, rồi nhanh chóng kéo xuống biển sâu. Mãi đến khi hoàn toàn không còn thấy bóng con tàu trên mặt biển, cậu mới chậm rãi dừng lại.
Hít sâu một hơi, lúc này cậu mới có thời gian kiểm tra tình trạng của tộc nhân.
Chỉ vừa nhìn qua, Lam Giao đã sững sờ.
Đây là một… giao nhân tàn tật?
Thông thường, đuôi và vây đuôi của giao nhân dài gần hai mét, nhưng giao nhân này chỉ dài hơn một mét một chút. Giao nhân bình thường sở hữu tai vây cá xinh đẹp, còn tai của người này chỉ có một lớp màng nhỏ xíu, vừa nhỏ vừa xấu xí. Vảy trên đuôi cá xỉn màu, không còn ánh sáng, nhiều chỗ bong tróc, trông như một con cá chết bị cạo vảy.
Lam Giao kinh hãi, lập tức kiểm tra mạch cổ, sờ phía sau tai nơi có mang cá.
Rất lâu sau, trong mắt cậu hiện lên nỗi đau thương sâu sắc.
Người này… đã chết rồi.
Lam Giao đã từng chứng kiến rất nhiều cái chết.
Khi đại tai nạn giáng xuống, vô số con người đã chết oan uổng. Trên đường lẩn trốn ra biển rộng, cậu nhìn thấy không ít thi thể thảm khốc. Thế nhưng, giữa vô vàn người đã khuất ấy, kẻ khiến cậu ấn tượng sâu sắc nhất lại là một đàn anh thời đại học.
Khi đó cậu mới là sinh viên năm nhất. Một ngày nọ, vì sắp muộn giờ học nên cậu vội vã chạy về khu giảng đường. Đột nhiên, có thứ gì đó từ trên cao rơi xuống, với phản xạ nhanh nhạy, Lam Giao lập tức lùi về sau.
“Ầm!”
Một tiếng động lớn vang lên, trên mặt đất xuất hiện một thi thể bê bết máu, máu thịt mơ hồ, thảm không nỡ nhìn.
Với tư cách là người đầu tiên chứng kiến, cậu bị mời tới đồn cảnh sát lấy lời khai suốt cả buổi sáng. Sau đó, nhà trường chu đáo sắp xếp cho cậu gặp bác sĩ tâm lý, tiến hành tư vấn tâm lý trong một tuần.
Thật ra Lam Giao cảm thấy việc này có phần dư thừa. Dù sao cậu cũng là một giao nhân từng tung hoành nơi biển sâu, tự tay giết và ăn vô số sinh vật biển, những cảnh tượng đẫm máu đối với cậu vốn chẳng đáng kể gì. Thế nhưng, đã sống trong thế giới loài người thì cậu vẫn phải tuân thủ quy tắc của loài người.
Kết thúc quá trình tư vấn tâm lý, Lam Giao trở lại học tập bình thường. Từ những lời bàn tán rời rạc của bạn học, cậu biết được người nhảy lầu là một đàn anh năm hai. Anh ta bị một đàn anh năm ba lừa tình, lừa thân lại lừa tiền, uất ức không lối thoát nên nghĩ quẩn mà nhảy lầu.
Còn kẻ gây ra tất cả, sau khi chiếm đoạt được tiền bạc, liền dùng số tiền đó để tô vẽ bản thân, sống bảnh bao như người tử tế, rồi tiếp tục tìm kiếm con mồi kế tiếp.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước