Chương 17

Đăng lúc 10:19 10/01/2026 27 4
Chương trước Chương tiếp
[Trước khoảnh khắc năng lượng cạn kiệt, chúng ta làm đoạn video này, để lại cho tiểu giao sẽ thức tỉnh trong tương lai.]

[Con là hy vọng duy nhất của chúng ta…]

[Xin con nhất định phải tìm ra tương lai của chúng ta…]

[Năm 3900 lịch vũ trụ.]

Nhìn đoạn chữ cuối cùng, Lam Giao rốt cuộc khống chế không được, nước mắt tràn mi mà ra, rơi vào trong nước, hóa thành từng viên trân châu tinh oánh dịch thấu.

Lam Giao không phải là một giao nhân hay khóc.

Từ nhỏ cậu đã chính trực, lạc quan, luôn tích cực tiến về phía trước. Dù từng bị cá dữ trong biển ức hiếp, cậu cũng chưa bao giờ khóc lóc đi tìm trưởng bối báo thù, mà chỉ cắn chặt răng chịu đựng đau đớn, tự mình lao lên xé giết.

Khi Giao Nhân Vương dẫn cậu đi săn, ngài thường khoanh tay đứng nhìn, nhiều nhất chỉ chỉ điểm vài câu. Trừ khi gặp phải con mồi quá hung tàn, Lam Giao thật sự không thể chống đỡ, ngài mới lười nhác ra tay hỗ trợ. Sau đó, Lam Giao còn chưa trưởng thành sẽ mở to đôi mắt xanh, tràn đầy sùng bái nhìn Giao Nhân Vương ung dung dùng một chiêu chế địch.

Đối với Lam Giao, Giao Nhân Vương là hiện thân của sự mạnh mẽ, mỹ lệ và cao quý. Ngài là người thân cận nhất của cậu, như một người cha kiên nhẫn dạy cậu cách sinh tồn trong đại dương, cách sử dụng sóng âm, cách đi săn. Cũng chính ngài đã đưa cậu lên lục địa, cho cậu đi học, đọc sách như nhân loại.

Năm thi đại học, Giao Nhân Vương đích thân đưa cậu đến trường thi. Giống như bao phụ huynh nhân loại khác, ngài đứng ngoài cổng trường dưới cái nắng gay gắt của tháng bảy, chờ đợi không rời nửa bước, mồ hôi ướt đẫm cả người.

Mỗi lần nhớ lại cảnh thi xong bước ra, nhìn thấy Giao Nhân Vương bị phơi nắng đến sắc mặt tái nhợt, Lam Giao lại không nhịn được muốn khóc. Khi ấy cậu nhỏ giọng nói ngày mai không cần đến nữa, Giao Nhân Vương chỉ dùng bàn tay rộng lớn xoa đầu cậu, cười thản nhiên: “Yên tâm, chút nắng này không phơi chết được giao đâu.”

Ngày hôm sau, ngài vẫn đứng chờ ngoài cổng trường.

Lam Giao thi đỗ đại học trọng điểm với thành tích xuất sắc. Giao Nhân Vương vô cùng kiêu hãnh, gặp ai cũng khoe con mình ưu tú đến mức nào, khiến những phụ huynh phú nhị đại trong khu cộng đồng ghen tị không thôi.

Vậy mà hiện giờ, một Giao Nhân Vương tốt đẹp như thế đã không còn nữa. Những giao nhân khác trong tộc cũng đã tan biến. Cả thế giới này, chỉ còn lại một mình cậu.

Lam Giao đau đớn đến mức gần như không thở nổi. Cậu cuộn chặt cái đuôi, ôm lấy chính mình.

Nước lạnh quá.

Cậu nhắm mắt, lặng lẽ co mình trong góc, bất động không nhúc nhích.

Nhân viên y tế phụ trách giám hộ phát hiện nhân ngư đã rất lâu không xuất hiện trong màn hình giám sát, không khỏi lo lắng, liền đi kiểm tra phòng.

Tuy nhân ngư tên Thư Lan này biểu hiện hoàn toàn bình thường, ăn uống tốt, khẩu phần lớn, nhưng dù sao cũng từng trải qua kinh hãi. Ban đêm yên tĩnh thế này, lỡ như cậu nghĩ quẩn xảy ra chuyện thì rất khó xử lý.

Nhân viên y tế quét thẻ mở cửa, nhẹ tay nhẹ chân bước vào. Phòng tĩnh dưỡng bật lên ánh đèn dịu nhẹ. Hắn nhìn quanh một vòng, cuối cùng phát hiện nhân ngư ở một góc của đáy hồ.

Nhân ngư nằm nghiêng, cuộn tròn cái đuôi. Mái tóc xanh nhạt như tơ lụa trôi lững lờ trong nước, chiếc đuôi cá xinh đẹp khẽ quạt, sau tai và má nổi lên từng chuỗi bong bóng nhỏ li ti.

Hóa ra là trốn trong góc chết camera ngủ rồi.

Nhân viên y tế đứng cạnh hồ quan sát suốt năm phút, không phát hiện điều bất thường nào, lúc này mới yên tâm rời đi.

“Cạch.”

Ngay khi cánh cửa phòng nhẹ nhàng khép lại, Lam Giao mở đôi mắt xanh nhạt trong veo.

Cậu buông hai tay, duỗi thẳng cái đuôi, để thân thể cứng đờ dần dần thả lỏng, lơ lửng thẳng đứng trong nước.

Rất lâu sau, cậu thở ra một chuỗi bong bóng.

Bi thương qua đi, cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Cậu còn sống, chính là hy vọng cuối cùng của giao nhân tộc.

Giao Nhân Vương chưa từng dạy cậu thế nào là nản chí. Trước khó khăn, tuyệt đối không được lùi bước, dù khổ đến đâu, mệt đến đâu, lau khô nước mắt cũng phải dũng cảm tiến lên.

Vì vậy, cậu không có thời gian để tự oán tự thương, càng không có lý do suy sụp. Còn rất nhiều việc quan trọng đang chờ cậu hoàn thành.

Cậu phải nhanh chóng tìm được những quả trứng giao nhân mà tộc nhân đã liều chết để lại, gánh vác trách nhiệm kéo dài huyết mạch.

Thời gian cuối video hiển thị là năm 3900 lịch vũ trụ. Hiện tại là năm 4990 lịch vũ trụ, nói cách khác, đây là con đường duy nhất mà tộc nhân để lại cho cậu cách đây 1090 năm.

May mắn thay, khoa học kỹ thuật của nhân loại ngày càng phát triển, tinh võng tồn tại lâu dài. Đoạn video hơn một nghìn năm trước vẫn được bảo tồn hoàn chỉnh.

Theo dòng hình ảnh, bảy giao nhân cuối cùng đã chia 300 quả trứng giao nhân thành nhiều nhóm, đặt vào các vòng trữ vật kim sắc, mang theo tro cốt của Giao Nhân Vương và các tộc nhân khác, cùng nhau bước lên phi thuyền vũ trụ.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước