Chương 45

Đăng lúc 16:15 11/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Lam Giao đặt ly xuống, đột nhiên đứng dậy. Đuôi cá trượt nhẹ trên sàn, đến cửa phòng ngủ thì quay đầu, nghiêm túc sửa lại: “Tôi không có nhỏ.”
Cậu đã 103 tuổi rồi (tạm thời bỏ qua năm nghìn năm kia), hoàn toàn không dính dáng gì đến chữ “nhỏ” nào cả.
Roland mỉm cười nhìn dáng vẻ nghiêm nghị ấy: “Vâng.”
Lam Giao nghiêng đầu, vẫn cảm thấy biểu cảm của người phỏng sinh này phong phú hơi quá mức. Cậu lẩm bẩm vài câu rồi bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng nhảy một cái, thân thể vẽ nên đường cong duyên dáng, rơi vào bể nước.
Mấy tiếng không chạm nước, da và vảy cậu đều khô. Lúc này được nước bao bọc, cả người lập tức thoải mái.
Bơi vài vòng dưới đáy bể, Lam Giao trồi lên mặt nước, ghé vào thành bể, lấy từ vòng trữ vật ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo. Mở nắp, bên trong là một chiếc nhẫn trân châu.
Viên trân châu đen tuyền, trơn bóng trong suốt, dưới ánh đèn chiếu rọi, tỏa ra quầng sáng nhàn nhạt.
Đây là nước mắt cậu đã rơi sau khi xem xong hình ảnh mà Bích Tiêu để lại.
Giao nhân càng đau lòng đến cực điểm, nước mắt ngưng tụ thành trân châu càng có phẩm chất cao. Vào thế kỷ 21, chỉ một viên nước mắt giao nhân màu đen đã đủ đổi lấy vài căn nhà ở đô thị hạng nhất.
Lam Giao tổng cộng rơi mười viên trân châu đen. Một viên được kết hợp với kim loại hiếm đáy biển, chế thành nhẫn, chín viên còn lại vẫn cất trong vòng tay.
Cậu dự định tung ra sản phẩm thứ hai, bán đấu giá, âm thầm nâng giá trị trang sức từ nước mắt giao nhân.
Sau khi hiểu rõ sức mua của các phu nhân giàu có trong tương lai, Lam Giao nhận ra lần định giá trước của mình quá bảo thủ.
Cậu chụp vài bức ảnh đẹp cho chiếc nhẫn, chỉnh sửa sơ rồi đăng lên shop online, chọn hình thức đấu giá.
Đấu giá trực tuyến có thời hạn, mỗi mười phút tăng giá một lần, tổng cộng mười vòng, ai ra giá cao nhất sẽ thắng.
Lam Giao đặt giá khởi điểm là một triệu tinh tế tệ. Vừa nhấn xác nhận, những khách hàng đã canh sẵn thậm chí còn chưa kịp xem kỹ ảnh, lập tức tham gia đấu giá.
Một triệu rưỡi, hai triệu, ba triệu rưỡi, bốn triệu…
Giá tăng vọt không ngừng, rất nhanh đã vượt qua mười triệu, khiến Lam Giao trợn tròn mắt.
Mười vòng kết thúc, chiếc nhẫn trân châu đen được chốt với giá mười hai triệu, thuộc về một khách hàng có nickname Phỉ Phỉ.
Lam Giao phấn khích vẫy mạnh đuôi, bắn tung tóe vô số bọt nước.
Roland dọn dẹp xong phòng bếp, bước vào phòng ngủ, liền thấy Lam Giao ghé bên bể nước. Cái đuôi xanh biếc tinh xảo nghịch nước, bọt bắn khắp nơi.
Một tiểu giao nhân thật hoạt bát.
“Cậu chủ, có chuyện gì vui vậy?” Roland quỳ một gối bên bể, cúi đầu hỏi.
Lam Giao giảm biên độ vẫy đuôi, mở giao diện shop online cho Roland xem: “Tôi treo bán một chiếc nhẫn trân châu đen, có người mua với giá mười hai triệu.”
Roland lướt mắt qua con số trên giao diện, khen ngợi: “Cậu chủ thật lợi hại.”
Lam Giao chống cằm bằng hai tay, ánh mắt trong veo: “Người thật sự lợi hại là người đã giúp tôi tuyên truyền shop online.”
Ban đầu cậu đoán là vị khách hàng đầu tiên đã giúp mình quảng bá, nhưng chẳng hiểu vì sao, trong lòng luôn có một giọng nói nhắc nhở rằng không phải người đó. Trong số những tin nhắn cậu nhận được, ngoài nhân ngư còn có cả nhân loại bình thường, ai cũng ra tay hào phóng, mở miệng là cả triệu. Hơn nữa, có thể khiến nhiều người có tiền cùng lúc chú ý đến một shop online nhỏ như vậy, người đứng sau tuyên truyền hẳn phải có uy vọng không nhỏ.
Khách hàng đầu tiên dùng avatar nhân ngư. Mà vòng giao tế của nhân ngư có tính hạn chế nhất định, nên hoàn toàn có thể loại trừ.
Vậy thì, nếu không phải người đó, rốt cuộc là ai tốt bụng như vậy, âm thầm giúp cậu tuyên truyền?
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo.
Lam Giao có chút lo lắng, liệu có phải trong lúc cậu chưa nắm rõ tình huống đã để lộ sơ hở gì, khiến người khác nhìn thấu thân phận giao nhân của mình hay không?
Cậu cắn ngón cái, khẽ nhíu mày.
“Cậu chủ đang có chuyện phiền não sao?” Roland chăm chú nhìn đôi môi hồng đang ngậm ngón tay của Lam Giao, đôi mắt đen như mực dường như càng thêm tăm tối.
“Ừm…” Lam Giao buông ngón tay ra, chống tay một cái, gọn gàng ngồi lên mép bể. Mái tóc xanh dài tới eo, còn ướt, dán lên tấm lưng trắng như ngọc, mềm mại như tơ lụa. Những giọt nước long lanh chảy dọc theo cơ thể, biến mất giữa lớp vảy lấp lánh.
“Roland, anh có cách nào giúp tôi tìm được người đã tuyên truyền shop online không?” Cậu nhẹ tay kéo ống tay áo vest của Roland.
“Vì sao cậu chủ muốn tìm người đó?” Roland hỏi.
“Tôi muốn gặp mặt để cảm ơn.” Lam Giao nói rất nghiêm túc.
Mục đích thực sự đương nhiên là tìm cơ hội thăm dò đối phương.
“Nếu không có manh mối, e là sẽ hơi khó.” Hàng mi của người phỏng sinh dài và rậm, khi cụp xuống trông có chút vô hại.
“Tôi nghe nói những trí tuệ nhân tạo cao cấp rất thông thạo tinh võng, có thể xâm nhập bất cứ máy chủ nào muốn xâm nhập.”
Lam Giao nhìn Roland bằng ánh mắt đầy mong đợi.
Roland trầm mặc, hoa văn nơi sau gáy khẽ lóe sáng rồi tắt, hắn trả lời theo đúng khuôn mẫu: “Cậu chủ, tôi chỉ là một quản gia phỏng sinh bình thường.”
Câu trả lời này nằm trong dự đoán của Lam Giao.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước