Chương 13

Đăng lúc 10:18 10/01/2026 16 4
Chương trước Chương tiếp
Cậu buông tay, mặc cho bác sĩ cởi áo choàng quân trang, tiến hành kiểm tra cơ thể. Sự ngụy trang của cậu gần như hoàn mỹ tuyệt đối, từ vân tay cho đến tròng đen đều giống hệt nhân ngư, chỉ cần không xét nghiệm DNA thì không ai có thể phát hiện sơ hở.

Dưới lớp áo choàng, ngoài việc dính đầy tro bụi, cơ thể Lam Giao không hề có bất kỳ vết thương nào. Điều này khiến Hàn Hoa không khỏi nghi ngờ thiết bị kiểm tra xảy ra trục trặc, liền đo lại hai ba lần. Kết quả cho thấy mọi chỉ số đều đạt tiêu chuẩn khỏe mạnh, lúc này hắn mới thật sự yên tâm.

Trong cái rủi lại có cái may, nhân ngư vẫn bình an vô sự.

Hàn Hoa trả lại áo choàng cho Lam Giao, nở nụ cười trấn an: “Lát nữa chúng ta sẽ về căn cứ để nghỉ ngơi tĩnh dưỡng. Khi tất cả nhân ngư đều hồi phục, căn cứ sẽ phái quân đội hộ tống các cậu về nhà.”

Lam Giao ôm chặt chiếc áo choàng, trong đôi mắt xanh nhạt trong veo ánh lên vẻ bối rối.

Về nhà sao?

Nhà của cậu ở Trái Đất.

Cậu không thể rời đi.

Nhưng hiện tại, thân bất do kỷ, cậu chỉ có thể tạm thời nghe theo sự sắp xếp của con người.

Nửa giờ sau, chiến hạm y tế chở toàn bộ nhân ngư cất cánh, bay về lục địa duy nhất còn tồn tại trên Thủy Tổ tinh.

Năm nghìn năm trước, Trái Đất từng trải qua một thảm họa diệt thế. Vỏ trái đất biến đổi long trời lở đất. Cho đến ngày nay, ngoài lục địa Á – Âu năm xưa vẫn còn sót lại, tất cả các lục địa khác đều đã chìm xuống đáy biển.

Do không gian sinh tồn và tài nguyên năng lượng có hạn, loài người sống sót sau đại tai nạn đã quyết chí vươn lên, phát triển khoa học kỹ thuật với tốc độ cao, chế tạo tàu vũ trụ, lao vào vũ trụ mênh mông tìm đường sống sót. Trải qua quá trình thăm dò dài đằng đẵng, loài người cuối cùng cũng rời khỏi Trái Đất, di cư ra các hành tinh khác, bước vào thời đại tinh tế.

Trên lục địa cổ xưa này, hiện chỉ còn một số ít cư dân bản địa không muốn rời khỏi Trái Đất, cùng một căn cứ quân sự đóng tại phương Đông. Trong căn cứ, ngoài các thiết bị quân sự, còn có trung tâm bảo dưỡng dành riêng cho nhân ngư.

Lam Giao, với tư cách là một “nhân ngư” có thân thể khỏe mạnh, được sắp xếp ở phòng tĩnh dưỡng.

Nói là phòng bệnh, không bằng nói đó là một bể bơi nhỏ rộng rãi, được bố trí ấm áp.

Nhân ngư vốn là sinh vật của biển, không thể rời xa nước.

Sau khi xuống nước, Lam Giao chậm rãi bơi qua bơi lại hai vòng. Quen với biển cả bao la rộng lớn, cái hồ nhỏ này thật sự khiến cậu cảm thấy chật chội. Cậu mất hứng nổi lên mặt nước, tựa vào chiếc ghế nằm chuyên dụng cho nhân ngư bên bờ hồ, nửa thân dưới vẫn ngâm trong nước, chiếc đuôi khẽ quẫy, bắn lên từng bọt nước nhỏ.

Tắm rửa sạch sẽ lớp tro bụi, cậu trông gọn gàng hơn hẳn: tóc mềm mại, da trắng mịn, vảy cá sáng bóng, đúng là một tiểu mỹ nhân ngư xinh đẹp.

Đương nhiên, trong mắt giao nhân, nhân ngư vẫn còn kém xa chữ “xinh đẹp”.

Nhân viên y tế chăm sóc cậu mang đến một bữa tối phong phú. Lam Giao dùng nĩa xiên một miếng thịt cá trắng đã được xử lý sẵn, nhìn chằm chằm hai giây rồi nhíu mày cho vào miệng.

Nhai chậm hai cái, vẻ ghét bỏ hiện rõ trong mắt cậu.

Thịt cá… lại là đồ nấu chín, không thêm bất kỳ gia vị nào, còn phảng phất mùi tanh của đất. Hương vị đúng là quá, quá, quá dở.

Cậu nuốt xuống một cách khó nhọc, không nhịn được nhớ đến con cá béo kỳ quái mà mình từng săn được trong biển sâu.

Nhưng dù bữa tối có khó ăn đến đâu, cậu vẫn phải cố nuốt.

Bây giờ cậu là nhân ngư, một “con cá” hoàn toàn xa lạ với thế giới tương lai.

Bỏ qua cảm giác vị giác, Lam Giao ăn sạch bữa tối, đưa chiếc đĩa trống cho nhân viên y tế thu dọn, đổi lại được thưởng một đĩa cá khô nhỏ làm đồ ăn vặt.

Tiểu cá khô có hương vị ngon hơn bữa tối với món cá nấu chín ban nãy một chút. Lam Giao ăn được một nửa thì đặt lại lên bàn.

Nhân viên y tế rất chu đáo, treo chiếc áo choàng quân trang đã được giặt sạch và hong khô ngay ngắn trong tủ quần áo dựa tường, sau đó mang tới hai bộ trang phục dành cho nhân ngư để Lam Giao thay.

Lam Giao ngồi trên ghế nằm, tay xách bộ “váy” bằng lụa mỏng nhẹ, trên mặt lộ rõ vẻ ghét bỏ.

Đây thật sự không phải váy ngủ bằng tơ tằm dành cho phụ nữ loài người sao? Nhìn xem, cổ áo và cổ tay áo còn có viền hoa nữa nè!

Giao nhân biết chế tạo giao tiêu, cũng biết may quần áo từ giao tiêu, kiểu dáng đa dạng. Nữ giao nhân thích những món trang phục được điểm xuyết bằng đồ trang sức lấp lánh, hoa lệ, còn nam giao nhân thì đơn giản hơn nhiều, thường chỉ mặc một lớp áo mỏng, thậm chí có kẻ còn chẳng mặc áo trên, để lộ cơ ngực rắn chắc, hấp dẫn ánh nhìn của nữ giao nhân.

Ở dưới biển, Lam Giao vốn không thích mặc quần áo, nó chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ săn mồi của cậu. Nhưng hiện tại cậu đang giả dạng nhân ngư, để tránh những phiền phức không cần thiết, cũng chỉ đành “nhập gia tùy tục”.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước