Chương 22

Đăng lúc 11:02 10/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Ống thông gió? Bọn họ nghe nhầm sao?
“Bệ hạ… không cảm thấy kỳ quái sao?” Will thượng tá tặc lưỡi: “Bình thường ai thấy một nhân ngư rơi từ ống thông gió xuống mà không thấy lạ chứ?”
“Có chứ.” Mes Gale thong thả nói: “Nhóc đó còn rất hiếu động.”
Các quân nhân: “…”
Không phải chứ, có hiếu động đến đâu thì cũng không bò ống thông gió đâu mà?!
Chẳng lẽ mấy người đã sống hơn một ngàn năm, mạch não đều khác người như vậy sao?
Các quân nhân tuổi đời khoảng hơn trăm năm thầm cảm khái trong lòng.
Sau một lúc trầm mặc, Hà thượng tá hỏi: “Bệ hạ cho rằng nên xử lý chuyện này thế nào?”
Tin tức nhân ngư tử vong không thể che giấu. Trên tinh võng lại sẽ dậy sóng. Nhân viên trung tâm bảo dưỡng bị mắng lên hot search. Gia đình Thư Lan yêu cầu điều tra chân tướng, không thể chấp nhận việc mất đi con trai.
Mes Gale nói: “Công bố sự thật.”
Will thượng tá nhíu mày: “Việc này… công bố sự thật liệu có gây ra phiền phức không cần thiết không?”
Mes Gale dùng đôi mắt tím nhìn thẳng vào Will: “Dân chúng có quyền biết chân tướng.”
Will thượng tá sững người, không nhịn được rùng mình một cái. Bệ hạ rõ ràng không bộc lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng không hiểu vì sao áp lực lại đột ngột tăng lên gấp bội.
“Rõ!” Hắn gần như theo bản năng cúi đầu đáp.
“Có cần tiếp tục truy tra sinh vật biến dị không rõ lai lịch kia không?” Hà thượng tá dừng lại một chút rồi hỏi: “Nếu như nó thật sự tồn tại.”
“Không cần.” Mes Gale mỉm cười nhạt nhẽo: “Tồn tại tức là hợp lý. Nếu đối phương không có ý định bại lộ hành tung, chúng ta cũng không cần thiết quấy nhiễu cuộc sống của cậu ấy.”
Bệ hạ Atlans đã lên tiếng như vậy, các quân nhân tự nhiên không còn dị nghị.
Chuyện này tạm thời khép lại, không tiếp tục truy cứu.
“À đúng rồi.” Hà thượng tá nói tiếp: “Trong lúc kiểm kê thi thể hải tặc, chúng tôi phát hiện thiếu một cái xác.”
“Ai?” Will thượng tá kinh ngạc: “Chẳng phải nói là đã tiêu diệt toàn bộ rồi sao?”
“Kawasaki Sagara.” Giọng Hà thượng tá lạnh lẽo: “Quân sư của Hắc Sư Đoàn. Hắn dùng thi thể ngư dân để đánh tráo, sau đó lợi dụng tàu ngầm cỡ nhỏ trốn thoát.”
Will thượng tá trừng mắt giận dữ: “Đúng là súc sinh, quả nhiên gian xảo!”
Danh tiếng của Kawasaki Sagara - quân sư của Hắc Sư Đoàn - vốn đã nổi tiếng âm hiểm xảo trá, quả nhiên danh bất hư truyền.
“Đã phái người truy bắt chưa?” Mes Gale nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn.
Hà thượng tá đáp: “Đã truy tìm, nhưng không thu được kết quả.”
Thời gian đã trôi qua quá lâu, đối phương đã kịp cao chạy xa bay. Hơn nữa tín hiệu hải vực lúc đó quá hỗn loạn, gần như không thể lần theo dấu vết.
“Để ta xử lý.” Mes Gale nói.
Hà thượng tá sững người một giây, lập tức đáp: “Tuân lệnh.”
Chỉ cần bệ hạ ra tay, có mười Kawasaki Sagara cũng không đủ để xem là đối thủ.
Cuộc họp kết thúc, các quân nhân lần lượt rời khỏi phòng điều tra. Mes Gale vẫn ngồi yên tại chỗ, đợi đến khi không còn ai khác, anh lười nhác lên tiếng: “Seamus, mở bản đồ truy tung.”
“Tuân mệnh, chủ nhân.”
Chiếc hoa tai bạc trên tai phải của anh lóe lên một luồng sáng đỏ sẫm, ngay sau đó một bản đồ ảo lập tức được chiếu ra trong không trung.
Mes Gale đưa ngón tay chạm vào một tọa độ nào đó trên bản đồ, giọng điềm nhiên: “Tìm được rồi.”
...
Lam Giao hoàn toàn không hay biết rằng mình đã trở thành đề tài bàn tán của người khác. Lúc này, cậu đang dốc toàn lực giao chiến kịch liệt với một đàn cá biến dị.
Mỗi con cá trong đàn đều to cỡ cá heo biển, vây sắc bén như lưỡi dao. Hai bên bụng mỗi con mọc ba chi giống chân nhện, đầu chi phủ giáp đen dài nhọn, là vũ khí săn mồi vô cùng nguy hiểm.
Sau khi đưa Thư Lan trở về, Lam Giao không nghỉ ngơi lấy một khắc nào, lập tức bơi thẳng về cung điện giao nhân. Khi sắp tới nơi, cậu lại bị đàn cá biến dị hung tợn xấu xí này chặn đường.
Cá biến dị hung tàn, nhưng Lam Giao còn hung tàn hơn.
Cậu nắm chặt trường mâu màu vàng trong tay, vừa công vừa thủ linh hoạt. Chiếc đuôi dài khỏe khoắn quét mạnh, lập tức đánh bay bốn con cá biến dị. Những con bị đánh trúng đều vỡ nát nội tạng, mất ngay sức chiến đấu. Thế nhưng, càng nhiều cá biến dị nhanh chóng tràn lên lấp chỗ trống, hơn trăm con vây kín Lam Giao thành một vòng không kẽ hở.
Lam Giao vẫn bình thản, với một giao nhân dạn dày chiến trận như cậu, đội hình này chẳng qua chỉ là bữa ăn sáng. Cậu mở miệng, phát động sóng âm. Nước biển rung chuyển dữ dội, vô số bọt khí bị nén sinh ra, lấy Lam Giao làm trung tâm, như đạn pháo bắn ra bốn phương tám hướng. Cá biến dị trúng đòn lập tức nổ tung, thịt nát xương tan.
Trong phạm vi trăm mét, nước biển bị nhuộm thành một màu đỏ sậm.
Giao nhân tóc lam cầm trường mâu vàng, chiếc đuôi vảy lấp lánh khẽ đung đưa, ung dung bơi ra khỏi chiến trường nhuốm máu.
Vô số sinh vật biển ẩn nấp lao ra, tranh nhau cướp đoạt xác cá biến dị, ăn uống thỏa thích.
“Đông! Đông! Đông!”
Âm thanh cổ xưa vang vọng, là tín hiệu đặc biệt do cá biển sâu phát ra.
Những sinh vật biển nghe được tín hiệu, vừa trông thấy Lam Giao liền thông minh tránh xa, khiến hành trình của cậu tiết kiệm được không ít thời gian, một đường thông suốt tiến về quê hương giao nhân.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước