Chương 46

Đăng lúc 16:19 11/01/2026 17 4
Chương trước Chương tiếp
Dù sao cũng là quà tặng kèm khi trúng thưởng chuyển phát, công ty đã hào phóng tặng miễn phí một quản gia phỏng sinh chuyên trách, tận tâm tận lực như vậy đã rất tốt rồi, không thể trông mong thêm công nghệ đỉnh cao.
Cậu đổi đề tài: “Buổi tối anh định ở đâu?”
Trong nhà chỉ có một phòng ngủ. Đột nhiên có thêm một “người”, cậu không biết nên sắp xếp thế nào.
“Cậu chủ không cần lo lắng, tôi không cần ngủ.” Roland đứng dậy, đi tới góc phòng ngủ. Không biết từ đâu rút ra một sợi dây điện, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lam Giao, cắm thẳng vào ổ điện trên tường: “Tôi đứng ở đây sạc điện là được.”
Lam Giao: “…”
Dù cậu không phải giao nhân nhát gan, nhưng trong góc phòng ngủ bỗng dưng có một thân hình cao lớn đứng thẳng bất động như vậy, nhìn thế nào cũng thấy rợn người.
Cậu há miệng định khuyên Roland ra phòng khách sạc điện, nhưng lại không nỡ, đành im lặng.
Roland đang sạc điện thì nhắm mắt lại, không nhúc nhích, trông như một cây nấm khổng lồ yên tĩnh.
Lam Giao phồng má, lặn xuống đáy bể, mắt không thấy thì lòng không phiền.
Bây giờ mới bảy giờ tối, sinh hoạt về đêm của mọi người vừa bắt đầu, cậu cũng không muốn ngủ sớm. Thế là cậu mở trung tâm mua sắm trực tuyến, đặt lại một bộ đồ ăn mới, sau đó chuyển sang mạng xã hội.
Hàn Hoa đã theo dõi cậu lúc sáu giờ năm mươi và vừa trả lời tin nhắn.
[Bác sĩ Hàn: Tiểu Lam à? Tôi vừa tan làm, xin lỗi giờ mới thấy tin nhắn. Hôm nay cậu thế nào? Ở nhà mới quen chưa? Có cần tôi giúp gì không?]
Trong lòng Lam Giao ấm lên, lập tức trả lời.
[Lam Tinh Linh: Bác sĩ Hàn, cảm ơn ông đã quan tâm. Nhà mới rất tuyệt, tôi ở rất quen. Hôm nay vận khí bùng nổ, trúng thưởng chuyển phát của tập đoàn Thiên Vũ, được tặng một quản gia phỏng sinh.]
Để Hàn Hoa yên tâm, cậu thò đầu lên khỏi mặt nước, dùng thiết bị nhận dạng chụp một tấm ảnh Roland đang đứng sạc ở góc tường, rồi gửi cho Hàn Hoa.
Hàn Hoa chưa trả lời ngay, Lam Giao cũng không vội. Cậu chuyển sang trang cá nhân, suy nghĩ một chút rồi đăng bài đầu tiên.
[Lam Tinh Linh: @Chi nhánh Trái Đất của tập đoàn Thiên Vũ, cảm ơn rất nhiều! Tôi trúng thưởng một quản gia phỏng sinh, vừa đẹp trai vừa dùng rất tốt. Hình ảnh.jpg]
Là một tài khoản mới, người theo dõi cậu rất ít, bài đăng đương nhiên không ai tương tác.
Lam Giao hoàn toàn không để ý.
Thế kỷ 21, tài khoản của cậu cũng chẳng ai thèm quan tâm, cậu quen rồi.
[Seamus đã thích bài viết này của bạn.]
Một thông báo nhỏ đột nhiên bật ra. Lam Giao chớp mắt, có chút ngơ ngác.
Seamus? Ai vậy? Cậu có quen không?
Lam Giao nhấn vào trang cá nhân của Seamus để xem thử, kết quả trống trơn, còn sạch sẽ hơn cả trang của cậu.
Thôi vậy, xem ra mạng xã hội của tương lai cũng đầy “fan zombie”.
Lam Giao nhún vai.
“Ting ting!” hệ thống thông báo, Hàn Hoa trả lời.
[Bác sĩ Hàn: Tuyệt quá! Tôi và các bác sĩ ở trung tâm bảo dưỡng đều lo cậu sống một mình sẽ cô đơn, còn bàn nhau xem có nên tặng cậu một người phỏng sinh làm bạn không. Chúc mừng cậu! Coi như có thêm một người nhà.]
[Lam Tinh Linh: Cảm ơn bác sĩ Hàn, tôi sẽ cố gắng sinh tồn!]
Hàn Hoa đã thay áo blouse, ngồi trên sofa ở nhà mình, nhìn chằm chằm vào hai chữ “sinh tồn” do tiểu nhân ngư gửi tới, đôi mắt bất giác ươn ướt.
Một nhân ngư hoang dã muốn sinh tồn trong thế giới loài người là chuyện vô cùng gian nan. Không trưởng bối, không họ hàng, không bạn bè, mọi thứ đều phải dựa vào chính mình. Dù ông muốn quan tâm nhiều hơn, nhưng công việc bận rộn đến mức chân không chạm đất, có lòng cũng khó giúp được gì.
Cũng may, bệ hạ dường như rất quan tâm đến tiểu nhân ngư. Không chỉ đích thân xem qua tư liệu nghiên cứu về nhân ngư hoang dã, bệ hạ còn cho đổi nơi cứu tế nhân ngư từ cơ sở sang một biệt thự ở thành phố H. Ngay vừa rồi, bệ hạ còn trực tiếp gọi điện cho ông, dặn dò không ít việc.
Hàn Hoa không khỏi suy nghĩ lan man.
Vì sao bệ hạ lại quan tâm đến tiểu nhân ngư này như vậy?
Hay là… do ảnh hưởng của “di tình”?
Năm đó, khi bệ hạ cứu tiểu nhân ngư tóc lam trên thuyền hải tặc, bất kể người đó có phải là Thư Lan hay không, hình ảnh ấy cũng đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng bệ hạ.
Dù sao, đó cũng là nhân ngư duy nhất không hề sợ hãi bệ hạ.
Sau đó, tiểu nhân ngư ấy chết đi, nhân ngư hoang dã lại xuất hiện.
Họ có cùng mái tóc lam, cùng chiếc đuôi lam. Tuy diện mạo và tính cách hoàn toàn khác nhau, nhưng vẫn đủ để khơi dậy lòng trắc ẩn của bệ hạ. Vì vậy, cho dù trăm công nghìn việc, bệ hạ vẫn không quên dành ra một phần tinh lực để quan tâm đến tiểu nhân ngư hoang dã.
Mọi khúc mắc trong lòng Hàn Hoa lập tức được giải khai, ông cuối cùng cũng hiểu được tâm trạng của bệ hạ.
Có lẽ, trong tương lai không xa, Atlans đế quốc sẽ chào đón một vị Hoàng hậu ngồi lên vị trí đã bỏ trống hơn một nghìn năm.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước