Chương 47

Đăng lúc 16:44 11/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Hàn Hoa kích động vỗ đùi một cái, thoát khỏi mạng xã hội, trực tiếp gọi vào số liên lạc của Lam Giao.
Có một số chuyện, nói qua điện thoại vẫn rõ ràng hơn.
Lam Giao thấy Hàn Hoa mãi chưa trả lời tin nhắn, liền chuyển sang xem trang chủ của những nhà thám hiểm vũ trụ tiên phong, tra cứu toàn bộ thông tin về các tinh cầu chưa được khai phá, lập một bảng thống kê để phân tích.
Chuông điện thoại đột ngột vang lên. Thấy tên người gọi, cậu nhanh chóng bắt máy.
“Bác sĩ Hàn ạ?” Lam Giao nhô đầu lên khỏi mặt nước, tựa vào mép bể.
“Tiểu Lam, tôi có một tin tốt cho cậu, liên quan đến công việc.” Giọng nói hưng phấn của Hàn Hoa truyền ra từ thiết bị nhận dạng.
“Công việc?” Lam Giao sững người.
“Đúng vậy!” Hàn Hoa nói tiếp: “Cậu không phải hiện tại chưa có việc làm sao? Bạn tôi mở một nhà trẻ nhân ngư, đang cần một giáo viên nhân ngư. Tôi đã gửi hồ sơ của cậu qua đó rồi.”
Lam Giao: ????
Mái tóc ướt sũng nhỏ giọt nước, rơi xuống nền gạch cạnh bể, tích thành một vũng nhỏ.
Chờ đã… để cậu làm giáo viên mầm non nhân ngư, có ổn không vậy?
Hồ sơ? Hồ sơ của cậu có gì mà xem?
Cậu chỉ là một nhân ngư hoang dã mới rời biển chưa đầy một tháng thôi mà!
“Hàn… Bác sĩ Hàn, ông chắc chứ?” Lam Giao chần chừ hỏi: “Tôi cái gì cũng không biết, lại càng không có bằng cấp.”
Tiêu chuẩn tuyển dụng giáo viên mầm non ở tương lai thấp đến vậy sao?
Hàn Hoa cười nói: “Bạn tôi là người đầu tư nhà trẻ đó. Có thư giới thiệu của anh ấy thì bằng cấp không thành vấn đề. Huống chi cậu thông minh như vậy, thực tập hai ngày là có thể làm quen thôi. Các tiểu nhân ngư đều rất ngoan và đáng yêu, tôi tin cậu nhất định làm được.”
“Vậy sao…” Lam Giao theo thói quen cắn ngón tay cái.
Hôm nay cậu kiếm được không ít tiền từ việc bán trang sức trân châu, đã đủ chi tiêu sinh hoạt. Nhưng bác sĩ Hàn không biết chuyện đó, chỉ lo cậu dựa vào trợ cấp thì không sống nổi, mới nhiệt tình giúp giới thiệu công việc. Nếu cậu từ chối, e rằng sẽ làm tổn thương lòng tốt của đối phương.
Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Lam Giao quyết định nhận công việc này.
Muốn hòa nhập vào thế giới mới, không thể mãi trốn trong nhà làm một con cá mặn. Dù thế nào cũng phải dũng cảm bước ra bước đầu tiên, không phải sao?
“Nhà trẻ nhân ngư đó cách nhà cậu rất gần, chỉ cần đi một trạm xe là tới.” Dường như sợ Lam Giao đổi ý, Hàn Hoa nói thêm: “Lương một tháng hai mươi nghìn, ngày thường còn có thưởng, cộng lại ít nhất ba mươi nghìn, đủ chi tiêu sinh hoạt.”
Vây tai của Lam Giao dựng thẳng lên, đôi mắt sáng rực.
Lương cộng thưởng ba mươi nghìn một tháng, một năm ba trăm sáu mươi nghìn, làm giáo viên mầm non nhân ngư mà kiếm được nhiều vậy sao?
“Được! Tôi đi! Cảm ơn Bác sĩ Hàn!”
Nghe Lam Giao đồng ý, tảng đá trong lòng Hàn Hoa cuối cùng cũng rơi xuống. Giọng ông dịu lại: “Lát nữa tôi gửi địa chỉ nhà trẻ và số liên lạc của viện trưởng cho cậu. Sáng mai tám giờ đến nhận việc, đừng đến muộn.”
“Ngày mai?” Nhanh vậy sao?
Lam Giao sờ lồng ngực trần nhẵn nhụi của mình.
Cậu… không có quần áo!
Vì không thích váy nhân ngư, lúc chiều mua sắm cậu mua đủ thứ nhưng lại quên mất quần áo, định tự dùng giao tiêu may nên chỉ mua dụng cụ may vá. Vốn nghĩ cứ ở nhà từ từ làm cũng không sao, nào ngờ lại có công việc từ trên trời rơi xuống, ngày mai đã phải ra ngoài.
“Có vấn đề gì không? Không tiện à?” Hàn Hoa hỏi.
“À… không, không có gì không tiện cả.” Lam Giao đờ đẫn nhìn người quản gia phỏng sinh đang sạc điện ở góc phòng ngủ.
“Vậy thì tốt quá.” Hàn Hoa hoàn thành nhiệm vụ, tâm trạng vô cùng vui vẻ. Sau khi cúp máy, ông nhanh chóng gửi tin nhắn cho Lam Giao, rồi báo cáo tình hình lên bệ hạ, nhận được lời khen ngợi nồng nhiệt.
Bên này, Lam Giao hoảng hốt bò ra khỏi bể, đuôi quẫy mạnh, “ào” một tiếng, nước bắn tung tóe khắp nơi, làm kinh động Roland đang sạc điện.
Roland mở mắt, thấy Lam Giao ướt sũng đứng bên bể, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó như bánh bao, trông đầy phiền não. Hắn lập tức ngắt sạc, rút phích cắm, dây điện thu về thân thể, nhanh chân vào phòng tắm lấy khăn lớn khô ráo, nhẹ nhàng khoác lên người tiểu nhân ngư.
“Cậu chủ gặp phiền phức sao?”
“Có một chút phiền phức nhỏ.” Lam Giao vừa lau nước trên người vừa đáp, đuôi quẫy một cái, trượt ra phòng ngủ.
Roland theo sát phía sau: “Cần tôi hỗ trợ không?”
Lam Giao đi vào phòng khách, vừa lôi từ nhẫn trữ vật ra một cuộn giao tiêu, vừa hỏi: “Anh biết may quần áo không?”
Roland đáp gọn gàng dứt khoát: “Không biết.”
…Trả lời thật là thẳng thắn.
Quả nhiên là quà tặng kèm.
Lam Giao không thất vọng, chỉ huy: “Vậy giúp tôi lấy dụng cụ may vá hôm nay mua ra đi.”
“Vâng, cậu chủ.”
Roland mang bàn may ra, lại lấy từ ngăn kéo thước đo, kéo, kim chỉ và các dụng cụ khác.
Lam Giao đặt cuộn giao tiêu lên bàn, cầm thước dây tự đo kích cỡ.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước