Chương 18

Đăng lúc 10:19 10/01/2026 15 4
Chương trước Chương tiếp
Chương 18

Vòng trữ vật của giao nhân vô cùng thần kỳ. Tuy không gian bên trong chỉ có một mét khối, nhưng khả năng bảo quản cực mạnh, tốc độ trôi qua của thời gian chậm hơn bên ngoài gấp một trăm lần. 1090 năm ở thế giới thực, bên trong vòng trữ vật chỉ mới trôi qua mười năm chín tháng, vẫn còn rất lâu nữa trứng giao nhân mới nở.

Lam Giao mở thiết bị nhận dạng, tra cứu bản đồ tinh tế. Đối chiếu phiên bản bản đồ cách nhau một nghìn năm, cậu khoanh vùng vị trí hành tinh nguyên thủy nơi giao nhân dừng chân cuối cùng, khắc sâu tọa độ đó vào trong đầu.

Sau đó, cậu xem lại tin tức về vụ hải tặc bắt cóc nhân ngư lần này, từ đó xác định tọa độ vùng biển nơi quân hạm và thuyền hải tặc giao chiến. Dựa vào tọa độ này, cậu suy ra vị trí của cung điện nhân ngư năm nghìn năm trước.

Quả nhiên, nơi cậu thức tỉnh không phải là cung điện nhân ngư.

Lam Giao cau mày, cắn chặt môi.

Cậu cần phải quay lại biển sâu.

Vị giao nhân cuối cùng từng ở lại chăm sóc cậu không biết còn sống hay không. Dù hy vọng mong manh, cậu vẫn phải đi gặp đối phương.

Và còn một việc nữa, cậu phải mang thi thể Thư Lan lên bờ, trả lại cho gia đình cậu bé.

Chỉ vừa mới đây thôi, cậu đã thấm thía nỗi đau mất đi tộc nhân. Cậu không thể yên tâm thay thế Thư Lan, tiếp tục lừa dối người nhà của cậu bé được.

Sau một đêm bận rộn, ánh mặt trời buổi sớm xuyên qua khung cửa kính pha lê, chiếu vào phòng tĩnh dưỡng.

Lam Giao xoa xoa đôi mắt nhức mỏi, vươn người, trồi lên khỏi mặt nước, không quên nhặt những viên trân châu dưới đáy hồ, từng viên từng viên nhét vào vòng trữ vật.

Đợi cậu nhặt xong trân châu, nhân viên y tế đã bưng bữa sáng bước vào. Nhìn thấy một đĩa lớn thịt cá chín không rõ nguyên hình, Lam Giao lập tức đờ người ra.

Vì sao… bữa sáng còn nhiều hơn cả bữa tối thế này?

“Chào buổi sáng.” Nhân viên y tế đặt khay thức ăn lên bàn cạnh hồ, mỉm cười thân thiện với nhân ngư: “Tối qua ngủ ngon chứ?”

Lam Giao cả đêm không ngủ vẫn trái lương tâm gật đầu, sau đó tiếp tục trừng mắt nhìn đĩa thịt cá khổng lồ.

Nhân viên y tế cho rằng cậu đói, ân cần nói: “Hôm qua tôi thấy cậu ăn rất ngon, lượng đồ ăn cũng lớn, nên sáng nay đặc biệt bảo đầu bếp chuẩn bị thêm.”

Lam Giao đầy mặt kinh ngạc.

Ăn uống tốt? Lượng ăn lớn? Ai cho hắn ảo giác đó?

Tiểu nhân ngư hơi hé miệng, lộ ra biểu cảm “kinh hỉ”. Nhân viên y tế cong môi cười, cố nhịn xúc động muốn xoa đầu cậu, tiếp lời: “Hôm nay thời tiết rất đẹp. Ăn xong bữa sáng, tôi dẫn cậu ra ngoài dạo một vòng nhé?”

Ở lì trong phòng cả ngày không có lợi cho thể chất lẫn tinh thần. Trung tâm bảo dưỡng nhân ngư có môi trường tuyệt đẹp, thiết bị đầy đủ, rất thích hợp để ra ngoài tản bộ, vui chơi.

Vây tai của Lam Giao khẽ giật, cậu chống tay bò lên ghế nằm, cam chịu cầm lấy đôi đũa, kẹp miếng thịt cá “vô hồn”, nhét từng miếng vào miệng.

Nhân viên y tế lộ vẻ vui mừng.

Quả nhiên ăn uống rất tốt, xem ra bữa trưa vẫn có thể tiếp tục thêm phần.

Lam Giao “ăn ngấu nghiến” sạch sẽ bữa sáng, buông đũa, ợ một cái no nê đầy thống khổ, dùng khăn ướt lau miệng, ngẩng lên đôi mắt xanh long lanh, mong chờ nhìn nhân viên y tế, vây đuôi dưới nước nhẹ nhàng vỗ vỗ.

Mau đưa cậu ra ngoài đi. Cậu cần nhân cơ hội tìm đường rời khỏi nơi này, quay về biển rộng.

Nhân viên y tế bị ánh mắt chờ mong của tiểu nhân ngư làm tan chảy, thu dọn khay ăn xong liền chuẩn bị cho cậu một chiếc xe bay dành cho nhân ngư.

Đêm qua Lam Giao đã thức trắng chiến đấu với thông tin, học được không ít kiến thức thường thức, cũng biết cách sử dụng xe đi bộ của nhân ngư.

Nói cho cùng, xe đi bộ của nhân ngư chẳng qua là phiên bản nâng cấp của xe lăn. Không có bánh xe, ghế ngồi mềm mại thoải mái, điều khiển bằng AI, có chức năng bay. Kiểu dáng nhỏ gọn đáng yêu, chuyển động linh hoạt. Khi ngồi lên, phần đuôi có thể đặt gọn vào rãnh lõm phía dưới.

Lam Giao thích ứng rất nhanh.

Cậu vốn thông minh, lại đã xem qua video hướng dẫn trên mạng, nên thao tác vô cùng thuần thục.

Trước khi ra ngoài, cậu thay một bộ quần áo khác.

Chiếc váy nhân ngư đang mặc đã xuống nước, ướt sũng, nửa trong suốt, vừa không thoải mái vừa chướng mắt.

Nhân viên y tế chờ ngoài cửa một lúc, Lam Giao thay váy mới, ngồi lên xe huyền phù, chậm rãi đi ra.

Sau khi chỉnh trang, nhan sắc của tiểu nhân ngư quả thực nghịch thiên.

Mái tóc dài màu lam đã được hong khô, xoăn nhẹ buông xõa, làn da trắng như tuyết, mịn màng bóng mượt, ngũ quan tinh xảo, đường nét mềm mại, đôi mắt như bảo thạch, trong trẻo thuần khiết, váy nhân ngư màu lam nhạt càng tôn da trắng non, làn váy bằng nhiều tầng sa mỏng rũ xuống tận đuôi cá, giống như một nụ hoa đang chờ nở rộ.

Biểu cảm của nhân viên y tế trở nên dịu dàng hơn.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước