Chương 23

Đăng lúc 11:03 10/01/2026 16 4
Chương trước Chương tiếp
Cung điện từng hoa lệ nay đã sụp đổ hoang tàn, chỉ còn sót lại vài cột đá khổng lồ trơ trọi đứng vững. Chung quanh cột đá là vô số bia mộ san sát nhau, bề mặt phủ kín vỏ sò li ti. Hàng vạn con sứa biến dị phát sáng lơ lửng, tựa như dải Ngân Hà rực rỡ dưới đáy biển, vừa đồ sộ vừa trang nghiêm u tịch.
Lam Giao sững sờ nhìn quần thể mộ giao nhân khổng lồ. Dù đã xem qua hình ảnh mô phỏng và chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi thật sự đối diện, nỗi cô tịch và bi thương không sao kìm nén được. Nước mắt lại trào ra, hòa vào biển sâu, hóa thành từng viên trân châu trong suốt chậm rãi rơi xuống.
Đàn sứa biến dị đã sinh sống ở nơi này hơn ngàn năm. Phát hiện kẻ xâm nhập, chúng như thường lệ chen chúc lao về phía cậu.
Lam Giao ôm chặt lấy chính mình, nuốt nước mắt, nhắm mắt lại. Ngay trước khi sứa bao phủ toàn thân, cậu bùng nổ sóng âm mạnh mẽ nhất.
Nước biển lấy cậu làm trung tâm hình thành một cơn lốc khổng lồ đáng sợ. Tất cả sứa bị cuốn vào trong nháy mắt bị xé nát. Cơn lốc không ngừng mở rộng, lan khắp hải vực, từ đáy biển cuộn lên, hóa thành một con rồng nước giương nanh múa vuốt lao vọt khỏi mặt biển.
Trên một hòn đảo xa xôi, một thanh niên mặc đồ ngư dân phát hiện dị tượng trên biển, lập tức cầm kính viễn vọng treo trước ngực lên quan sát.
Rồng nước vươn lên tận trời, tuyệt đối không phải hiện tượng tự nhiên.
Buông kính viễn vọng xuống, trong mắt thanh niên lóe lên vẻ điên cuồng.
Quả nhiên là nơi đó. Quê hương giao nhân trong truyền thuyết.
Dưới biển sâu, sau khi phát tiết xong, mọi thứ dần trở lại yên tĩnh.
Sứa biến dị biến mất không dấu vết, vỏ sò bám trên bia mộ cũng bị quét sạch. Nghĩa địa giao nhân hiện ra nguyên vẹn, từng hàng chữ trên bia mộ rõ ràng hiện lên.
Lam Giao vì tiêu hao sức lực quá mức nên sắc mặt tái nhợt. Cậu chậm rãi bơi đến trước bia mộ, đầu ngón tay khẽ vuốt lên mặt đá. Những cái tên quen thuộc lần lượt hiện ra trước mắt, đau đớn thấu tim.
Vòng ngoài là mộ của những giao nhân lớn tuổi, càng vào sâu càng trẻ. Dưới hàng vạn bia mộ là hàng vạn giao nhân yên giấc vĩnh hằng.
Quê hương giao nhân năm xưa, nay chỉ còn là mồ chôn giao nhân.
Lam Giao không thể hiểu nổi, cậu chỉ ngủ một giấc, vì sao tất cả lại thay đổi đến mức này.
Mọi thứ trở nên xa lạ, mơ hồ đến không thể chạm tới.
Khi đến di chỉ cung điện, Lam Giao bơi vòng quanh những cột đá. Chiếc đuôi phủ vảy lướt qua bề mặt cột trụ, phát ra tiếng sàn sạt khe khẽ.
Thuở nhỏ, cậu rất thích kéo những giao nhân trẻ vừa trưởng thành trong tộc cùng chơi trò đuổi bắt, bướng bỉnh bơi vòng quanh cột đá. Những giao nhân trưởng thành luôn nhường cậu, cố ý đuổi theo vòng này qua vòng khác, quay mấy chục vòng liền, đợi đến khi cậu choáng váng đầu óc mới bắt được, cười ha hả véo má cậu cho hả giận.
Giờ đây, Lam Giao vẫn bơi vòng quanh cột đá hàng chục vòng, nhưng phía sau đã không còn tộc nhân nào đuổi theo cậu nữa.
Cậu dừng lại, chậm rãi đáp xuống nền đất, men theo lối đi sâu bên trong, bước qua vài bậc thềm đổ nát, tiến vào đại điện chỉ còn lại tàn tích.
Giữa đại điện cũ, bày la liệt những vỏ sò khổng lồ khảm tinh thạch màu tím.
Đó từng là giường ngủ đông của giao nhân.
Lam Giao chạm tay vào chiếc vỏ sò lớn gần mình nhất, phát hiện trên đó có phong ấn. Cậu khẽ nhíu mày, dùng vài thủ pháp quen thuộc, dễ dàng phá giải.
Phong ấn vừa tan, vỏ sò tự động mở ra. Một cảnh tượng tràn ngập trân châu bất ngờ hiện vào tầm mắt khiến Lam Giao đồng tử co rút, sững sờ không nói nên lời.
Đây là… nước mắt giao nhân.
Từng viên trân châu căng tròn, mượt mà, trong suốt lấp lánh, sắc màu rực rỡ: trắng, hồng nhạt, tím, vàng kim, đen… thậm chí còn có màu đỏ hiếm thấy. Trân châu đỏ là huyết lệ giao nhân, tiêu hao tinh huyết, cả đời chỉ có thể chảy ra một lần.
Lam Giao nâng một viên trân châu lên, cúi đầu nhẹ nhàng áp vào má, như thể chỉ cần chạm vào là có thể cảm nhận được chủ nhân của nó.
Rất lâu sau, cậu mới buông trân châu xuống, mở chiếc vỏ sò tiếp theo, bên trong vẫn là trân châu.
Tiếp đó, cậu lần lượt kiểm tra: giao tiêu, tinh thạch, khoáng thạch, kim loại hiếm, dược liệu sinh vật biển đã được chế tác, thậm chí còn có cả sản phẩm công nghệ cao của nhân loại, khiến cậu hoa cả mắt.
Nơi này chính là kho báu của giao nhân.
Nếu mang kho báu này vào thế giới loài người, hoàn toàn có thể trở thành phú hào nghìn tỷ.
Nhưng Lam Giao không động đến bất cứ thứ gì. Cậu lần lượt đóng lại từng vỏ sò, cẩn thận phong ấn như cũ.
Đây là đồ vật của các trưởng bối. Cậu không thể, cũng sẽ không lấy.
Lam Giao tiếp tục tiến sâu vào cung điện, nhìn thấy vương tọa của Giao Nhân Vương. Trải qua mấy nghìn năm, vương tọa vẫn giữ được vẻ trang nghiêm năm xưa. Những viên bảo thạch khảm trên ghế đá tỏa ra ánh sáng ôn nhuận.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước