Chương 27

Đăng lúc 14:52 10/01/2026 103 4
Chương trước Chương tiếp
Kawasaki Sagara chợt hoàn hồn. Tiếng ca của giao nhân vẫn vang lên du dương, lực xuyên thấu cực mạnh, trực tiếp chui vào tai hắn.
Chỉ còn thiếu một chút nữa thôi… chỉ một chút nữa thôi, hắn đã có thể có được giao nhân trong mơ!
Hắn siết chặt nắm tay, cố gắng áp chế nỗi sợ, gượng cười hỏi: “Thủ lĩnh sao lại tới đây?”
Hắc Đế từ trên cao nhìn xuống hắn: “Ta không thể tới sao?”
Kawasaki Sagara vội vàng lắc đầu: “Không, không, đương nhiên ngài có thể tới. Chỉ là… ngài xem…”
Hắn khó xử chỉ vào tàu ngầm, rồi lại chỉ về phía biển cả đang ngày càng cuồng bạo, giọng nói run rẩy: “Tàu ngầm của thuộc hạ bị hỏng rồi, e rằng không thể tiếp đón thủ lĩnh.”
“Không cần tiếp đón.” Y phục của Hắc Đế bị gió thổi phần phật, sắc mặt không vui không buồn: “Ta không uống trà của người chết.”
Cơ thể Kawasaki Sagara cứng đờ. Hắn không thể chấp nhận việc mình bị tuyên án tử hình ngay tại chỗ, liều mạng biện bạch: “Không biết thuộc hạ đã phạm sai lầm gì, mà thủ lĩnh lại muốn dồn ta vào chỗ chết?”
Gió quá lớn, hắn buộc phải gào to, cổ họng bị gió biển sặc đến bỏng rát.
Hắc Đế hơi nheo mắt trái, lạnh lùng nhìn chằm chằm hắn: “Ngày 20 tháng 1, ngươi cùng Hudson hợp mưu cướp một chiếc thương thuyền đi tinh vực HU100, giết mười hai người. Ngày 2 tháng 4, ngươi tự mình dẫn đội cướp quặng mẫu tại tinh vân YU, bán cho nhà đấu giá ngầm. Ngày 20 tháng 8, ngươi lại cùng Hudson cướp phi thuyền của Học viện Triều Tịch, giết một nhân ngư.”
Mỗi khi Hắc Đế nói ra một tội danh, sắc mặt Kawasaki Sagara lại tái thêm một phần. Đến cuối cùng, hắn tuyệt vọng gào lên: “Ta không giết nhân ngư! Là… là Trương Điền! Nhất định là hắn làm!”
Hắn biết Trương Điền đã kéo đi một tiểu nhân ngư, chỉ là hắn lười ngăn cản mà thôi.
Chuyện đó không thể tính lên đầu hắn.
Nhưng dù có tính hay không, chỉ riêng tội danh đầu tiên cũng đủ để hắn chết mười lần rồi.
Biết rõ không còn đường sống, hắn vẫn không cam lòng, đột nhiên linh cơ chợt lóe, vội hét lớn: “Ta biết ai đang ca hát! Là giao nhân! Giao nhân trong truyền thuyết…”
Ngay giây tiếp theo, trên cổ hắn xuất hiện một vệt đỏ mảnh như sợi chỉ. Máu nóng phụt ra, nhuộm đỏ vạt áo.
Trên mặt Kawasaki Sagara vẫn còn giữ nguyên vẻ hưng phấn, nhưng trong ánh mắt lại tràn đầy kinh ngạc và không thể tin nổi. Đồng tử dần dần giãn ra, phản chiếu hình bóng lạnh lùng của Hắc Đế.
Một con sóng lớn ập tới, nước biển nhấn chìm chiếc tàu ngầm. Khi thủy triều rút đi, Kawasaki Sagara đã hoàn toàn biến mất.
Hắc Đế dùng hai ngón tay thon dài kẹp một lưỡi dao mỏng như lá liễu, ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó, lắng nghe tiếng ca được gió biển mang tới.
Ngoài khơi xa, Lam Giao ngồi trên mỏm đá ngầm, mặc cho gió biển gào thét, đôi mắt ngấn lệ mơ hồ, cất tiếng hát khúc ai ca đưa tang của giao nhân.
Giao nhân trời sinh giỏi ngâm xướng, dùng tiếng ca để truyền tin và biểu đạt cảm xúc. Ngư dân ra khơi nghe thấy, thường kinh ngạc trước âm thanh tựa thiên nhiên ấy, thậm chí còn bị mê hoặc, lạc lối giữa biển khơi. Lâu dần, tiếng ca của giao nhân bị loài người hiểu lầm là âm thanh mê hoặc.
Nhưng thực ra, đó chỉ là cách giao nhân giao tiếp bình thường.
Giao nhân có tuổi thọ rất dài, cái chết tự nhiên vô cùng hiếm gặp. Giao Nhân Vương sống mấy vạn năm vẫn được xem là tráng niên. Lam Giao sống hơn một trăm năm, chưa từng tham dự tang lễ giao nhân.
Cậu vốn không biết hát khúc ai ca này. Có một ngày, cậu nghe Giao Nhân Vương cất tiếng hát, liền học theo. Hát xong, cậu tò mò hỏi đó là bài ca gì, vì sao lại bi thương đến vậy.
Giao Nhân Vương xoa đầu cậu, nói cho cậu biết, đó là ai ca đưa tang.
Lam Giao ngây thơ hỏi: “Có người qua đời sao?”
Giao Nhân Vương trầm mặc một lát, ánh mắt hơi tối lại, rồi đáp: “Không. Ta chỉ đang thương tiếc một người bạn. Một người bạn loài người… đã chết rất lâu rồi.”
“Lâu là bao lâu?” Tiểu giao nhân lúc nào cũng có vô số câu hỏi hỏi mãi không dứt.
Giao Nhân Vương xoa nhẹ sống mũi cậu, chỉ cười mà không đáp.
Bị véo đau mũi, tiểu giao nhân tức giận nhảy ùm xuống biển, lặn đi mất hút.
Khi đó còn quá nhỏ, cậu không thể hiểu được ý nghĩa của khúc táng ca. Đến bây giờ cất tiếng hát lại, những tưởng niệm và bi thương trong lòng đã không sao kìm nén nổi.
Rất lâu sau, tiếng ca dần lắng xuống.
Lam Giao ngẩng đầu nhìn vầng minh nguyệt sáng vằng vặc trên không trung. Gió biển thổi tung mái tóc xanh nhạt, cảm giác cô độc vô tận quấn chặt lấy tim cậu. Cậu xoa xoa cánh tay bị gió biển thổi đến khô rát.
Bích Tiêu từng nói, một giao nhân quá cô độc.
Giờ khắc này, cậu mới thực sự thấu hiểu.
Chợt nhớ ra điều gì, Lam Giao đưa tay sờ lên chiếc nhẫn trữ vật. Trong tay cậu lập tức xuất hiện một chiếc áo choàng quân trang được gấp gọn gàng. Cậu nhấc lên, khẽ run rẩy, rồi khoác lên người, quấn chặt lấy bản thân. Gương mặt cậu cọ nhẹ vào lớp vải trơn mịn, ngửi thấy mùi tử đàn nhàn nhạt, không kìm được mà nhớ đến vòng ôm của chủ nhân chiếc áo, ấm áp đến lạ thường.
Khó trách Bích Tiêu từng nói, hãy tìm một người để ôm lấy.
Bởi vì… quá cô đơn.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Trung Truc

    Trung Truc

    Mình sẽ ủn mông ủng hộ ạ

    2 tuần trước
    • Chuột Emo

      Chuột Emo

      Cảm ơn bạn đã ủng hộ nha, mình up bị dính chương, sửa xong mình sẽ lên chương đều nhé :>

      2 tuần trước